Ám Dục - Chương 17

Tác giả: Thánh Yêu

Đánh dấu

Lướt qua

Dung Ân cụp mắt xuống, cô đã nói sự thật, Nam Dạ Tước tin hay không là chuyện của anh, cô không quan tâm, mặc dù là trao đổi, nhưng, bắt đầu từ khoảnh khắc cô nằm lên giường của anh, thân phận của hai người đã không thể tồn tại sự ngang hàng được nữa. Ở trong mắt Nam Dạ Tước, cô chỉ là một cô gái anh dùng tiền để chơi đùa, một người chỉ xứng đặt ở dưới thân.

“Tôi đã từng hi vọng, tự mình có thể quyết định được lần đầu tiên của bản thân.” Giọng Dung Ân đầy châm biếm, cô không biết đó là đối với chính cô, hay là đối với Nam Dạ Tước.

Châm một điếu thuốc, khói trắng lượn lờ, quanh quẩn bên đầu ngón tay, Nam Dạ Tước nhìn chằm chằm bóng dáng cô, đôi mắt từ từ híp lại.

Trong người Dung Ân khó chịu, không muốn tốn thời gian với anh, cô đi trước, nhưng mới đi được hai bước, eo đã bị ôm mạnh lấy, bước chân lảo đảo, rồi bị Nam Dạ Tước nhét vào trong xe.

“Anh làm gì vậy?”

Xe đã khởi động, sắc mặt Nam Dạ Tước lạnh lùng, làm ra vẻ xấu xa nhìn Dung Ân: “Trước đây, cô không nên để cho tôi biết địa chỉ nhà mình.”

Cô né tránh ánh mắt anh, tựa mặt vào cửa kính lạnh như băng, chuyện Nam Dạ Tước muốn biết, cho dù cô không nói, anh cũng có biện pháp để tìm được.

“Tại sao không phản kháng?”

“Phản kháng không có tác dụng thì chỉ phí sức.”

Nam Dạ Tước nghe cô nói, tâm trạng tốt lên rất nhiều, khuôn mặt đẹp trai cũng trở nên mềm mại hơn: “Phụ nữ, nên như vậy.”

Xuyên qua cửa sổ xe, Dung Ân nhìn ra bên ngoài, không hề để ý đến lời nói của Nam Dạ Tước, nếu anh muốn cô ngoan ngoãn, cô sẽ giả vờ nghe lời, chỉ mong người đàn ông này, nhanh cút khỏi cuộc sống của cô.

Ở cửa Cám Dỗ, ánh đèn rực rỡ, Dung Ân theo sát phía sau Nam Dạ Tước, lúc vào đến bên trong, toàn bộ không khí nơi đây đã bắt đầu đến cao trào, trên sàn nhảy, các cô gái đã sớm phô bày các tư thế khiêu gợi, không hề kiêng kị.

Phòng bar hạng nhất, anh sớm đã đặt chỗ, vừa mở cửa bước vào, đã có mấy người đàn ông cao lớn nhiệt tình chào đón: “Tước thiếu, anh đến muộn.”

Nam Dạ Tước tự nhiên khoác tay lên vai Dung Ân: “Đi đón một cô gái.”

Theo lời nói của anh, tất cả ánh mắt cùng lúc dồn về phía Dung Ân, trong đó một người ngồi trên sô pha ở bên phải lên tiếng đầu tiên: “Tước thiếu, anh lại đổi bạn gái? Nhưng tại sao khuôn mặt này tôi nhìn có chút quen mắt?”

Dung Ân đi theo Nam Dạ Tước ngồi vào ghế sô pha ở giữa, nhân cơ hội đó, cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông vừa nói chuyện, dường như không có một chút ấn tượng.

“Trước đây cô ấy làm việc ở nơi này, tất nhiên là quen mặt.” Nam Dạ Tước trả lời thẳng thắn.

Người đàn ông kia nghe anh nói xong, sắc mặt lập tức trở nên xấu hổ, dù sao hiện nay cô cũng là người phụ nữ của Nam Dạ Tước, đối với kiểu nói chuyện như vậy, Dung Ân đã sớm quen thuộc, đang định không để ý, một khuôn mặt đẹp trai đã sáp lại, ánh mắt xấu xa nhìn cô hỏi: “Trước đây anh ta từng chọn cô sao?”

Người đàn ông ngồi ở sô pha bên phải mặt đã trắng bệch, cắt không còn giọt máu, Dung Ân thấy Nam Dạ Tước biết rõ còn cố hỏi, trong lời nói không câu nào là không khiến cô nhục nhã, cô nhìn người đàn ông ngồi ở phía đối diện kia, dường như đang nhớ lại gì đó, có lẽ anh ta đã từng đến đây với Nam Dạ Tước một lần: “A, tôi nhớ ra rồi, anh ta đã từng chọn tôi.”

Sắc mặt người đàn ông kia đen xì, chỉ hận trên mặt không thể viết “oan uổng quá”.

Nam Dạ Tước ngừng cười, anh biết Dung Ân cố ý nói như vậy, vẻ mặt dửng dưng, giống như mọi chuyện đều không liên quan đến anh.

“Nếu vậy, hôm nay chọn cô ấy nữa đi.” Nam Dạ Tước túm tay Dung Ân, đẩy cô về phía người đàn ông đối diện: “Thân thể đã rời khỏi Cám Dỗ, trong lòng có phải rất nhớ đến trước đây hay không?”

Dung Ân giữ thăng bằng rồi cố ý ngồi cách xa người đàn ông kia một khoảng. Đối phương cũng là tránh không kịp, ở trong lòng thầm mắng chính mình, tự dưng lại lắm lời để chuốc họa vào thân, để thùng thuốc súng bây giờ đổ lên đầu.

Mấy người bạn ngồi bên cạnh rất thức thời, lên tiếng giải vây: “Này, lại đây rót rượu.”

Nhân cơ hội đó, Dung Ân trốn vào một góc trên sô pha, không quan tâm đến lời nói của Nam Dạ Tước, cô gái phục vụ đang quỳ tiến lên rót rượu, tiếng những viên đá va vào nhau lạnh lẽo, cổ tay thuần thục lắc, trên thực tế phải giữ chặt cái cốc, lại vì một chút không cẩn thận, khiến hỗn hợp rượu và nước trà, đổ hết lên quần Nam Dạ Tước.

“Á ——” Nữ phục vụ vội vàng lấy khăn giấy, lau lung tung một lượt trên quần anh.

Vừa ngẩng đầu, Dung Ân đã cảm thấy cô gái có chút quen quen, Candy tay chân luống cuống, lúc nãy cô ta chỉ mải nhìn chằm chằm Nam Dạ Tước, không ngờ lại bị sẩy tay.

“Tôi xin lỗi Tước thiếu, tôi xin lỗi…”

Giọng nói ngọt tới phát ngấy, lúc Candy nhớ lại đêm hôm đó của bọn họ, mặt hơi đỏ, thậm chí còn có chút chờ mong.

Nam Dạ Tước hơi cúi người, phủi nhẹ ống quần, vẻ mặt không hài lòng: “Nhân viên phục vụ ở Cám Dỗ, ngay cả những điều cơ bản nhất cũng không được huấn luyện sao?”

“Tước thiếu.” Khuôn mặt Candy dưới ánh đèn nhìn có vẻ hèn mọn: “Anh không nhớ tôi sao?”

Người từng có vô số phụ nữ như Tước thiếu gia, làm sao có thể nhớ nổi cô ta. Dung Ân vòng tay ôm lấy cơ thể, nhiệt độ trong phòng bar lúc nào cũng để ở mức rất thấp, khiến người ta luôn cảm thấy lạnh lẽo.

Tư thế quỳ vốn đã thể hiện sự không ngang hàng.

Nam Dạ Tước cầm ly rượu lên, động tác tao nhã nhấp một ngụm, nheo đôi mắt hẹp dài, mặc dù từng có rất nhiều phụ nữ, nhưng đối với những người đã từng lên giường với mình, anh không thể không nhớ.

Quan trọng là, anh không muốn nhìn thấy sự lưu luyến trong mắt Candy, một lần trao đổi đã xong, tiền cũng nhận từ lâu, cô ta nên biết không thể tiếp tục quấy rầy anh.

“Nếu không muốn phục vụ tiếp thì đổi người khác ngay.” Nam Dạ Tước buông ly rượu, dựa người vào sô pha.

Quản lý luôn xuất hiện rất đúng lúc, dẫn theo mấy cô phục vụ xinh đẹp có dáng người vô cùng quyến rũ.

Candy cảm thấy tủi nhục, nhưng chỉ có thể ngoan ngoãn tiếp tục rót rượu, Dung Ân trốn ở một góc, cô hoàn toàn tách biệt với không khí nơi đây.

“Tước thiếu gia, chúng ta hát đi.”Bàn tay cô gái khéo léo trườn lên cổ Nam Dạ Tước, dùng bộ ngực ma sát vào cánh tay anh khiêu khích.

Mấy người đàn ông ngồi bên cạnh, đã sớm không thể kiềm chế, hôn hít rồi sờ soạng một cách dâm loạn. Âm thanh khêu gợi của dục vọng, từng chút từng chút đập vào tai Dung Ân, khiến cô không thể ngồi yên.

“Ân Ân?”

Một tiếng gọi thân mật quen thuộc đột ngột vang lên, khiến Dung Ân giật mình quay đầu lại, ánh mắt mơ màng nhìn qua làn khói đang lượn lờ trong phòng bar, cô chỉ nhìn thấy đôi mắt của Nam Dạ Tước đang nhìn mình. Chẳng lẽ, là cô nghe nhầm ư?

“Ân Ân.” Anh lại lên tiếng, Dung Ân mới nhận ra, người gọi mình đúng là Nam Dạ Tước.

“Có chuyện gì?”

Nam Dạ Tước lại không tiếp tục nói với cô, mà quay sang ôm lấy mỹ nữ ở bên cạnh, hướng đến người đang cúi đầu Candy nói: “Mở nhạc lên, Ân Ân, em hát đi.”

Ngữ điệu vô cùng thân thiết, nhưng hàm ý ra lệnh trong đó rất rõ ràng.

Dung Ân cũng muốn cách thật xa Nam Dạ Tước, nên không phản đối đi theo Candy, khi cô cầm được micro, khúc nhạc dạo đã vang lên, là bài hát mà cô quen thuộc “Từ lúc bắt đầu đến nay.”

Tay bất giác nắm chặt, Dung Ân đứng trước mặt mọi người, nhưng trong mắt không nhìn thấy cái gì.

Thanh âm bi thương khiến người khác phải đau lòng, động tác uống rượu của Nam Dạ Tước chậm lại, hai mắt chăm chú ngắm nghía khuôn mặt nhìn nghiêng của Dung Ân, lúc này cô đang hoàn toàn chìm đắm trong bài hát, mang theo một loại tình cảm không nói nên lời, giọng hát chậm rãi, không khí ồn áo náo nhiệt trong phòng bar dần im ắng, ánh mắt Dung Ân tĩnh lặng, nhưng khi lướt qua hướng cửa, cô đột ngột há miệng ngừng hát, khiến khoảnh khắc tốt đẹp này bị phá vỡ.

Tại khe hở của cánh cửa khép hờ, một người đàn ông cao lớn vừa thoáng qua, đi sau là hai người vệ sĩ mặc trang phục màu đen, lúc đi qua phòng bar hạng nhất, anh ta dường như hơi ngoái đầu, chỉ cần một giây phút như vậy, cũng đủ khiến Dung Ân hoảng loạn! Micro trong tay rơi xuống…

Ầm ——

Thanh âm chói tai vang lên, cộng với hiệu quả phóng đại của nó, tiếng động trở nên đinh tai nhức óc.