Ám Dục - Chương 12

Tác giả: Thánh Yêu

Đánh dấu

Đường cùng

Xương quai xanh đột nhiên đau nhói, đầu tiên Nam Dạ Tước cắn cắn, sau đó từ từ mút mạnh, khi anh buông ra, trên da thịt trắng nõn của Dung Ân đã xuất hiện một dấu hôn đỏ thẫm. Cô tức giận nhìn tên thủ phạm trước mặt mình nhưng không thể làm gì, chỉ có thể hoảng sợ, vội vã mở cửa xuống xe.

Cửa cầu thang tối đen như mực, bình thường có một bóng đèn tối om chiếu sáng, nhưng sử dụng mười mấy năm cuối cùng cũng hỏng, Dung Ân vịn tay vào vách tường lần từng bước, tiếng giày cao gót trong đêm tối yên tĩnh càng trở nên rõ ràng, âm thanh rất chói tai. Cô muốn về nhà thật nhanh, nhưng không biết về nhà sẽ phải đối mặt với mẹ như thế nào. Gió lạnh ùa đến thổi qua người, nhưng Dung Ân không có cảm giác, đau đớn thấu xương đã khiến cô chết lặng.

Về đến cửa, Dung Ân mới nhớ ra quần áo và túi xách đều đang để ở Cám Dỗ, cửa nhà lúc này chắc chắn đang khóa chặt.

Dung Ân do dự đứng ngoài cửa, giờ đã là ba, bốn giờ sáng…

Cô đã chuẩn bị tinh thần ngủ ngoài cửa một đêm, nhưng lại sợ sáng mai hàng xóm sẽ nhìn thấy bộ dạng này của mình, chưa kịp nghĩ ngợi nhiều, cô vừa dựa lưng vào cửa thì cửa đã mở ra. Trong nhà tối om, mẹ không bật đèn, có lẽ bà không muốn nhìn thấy bộ dạng này của cô.

Đưa tay đóng cửa lại, Dung Ân hổ thẹn cúi đầu, cho dù mẹ không nhìn thấy dáng vẻ này, nhưng cô vẫn cảm thấy lo lắng.

Cô muốn trước tiên bật đèn lên, rồi trở về phòng lấy áo khoác mặc thêm vào.

“Ân Ân à.” Giọng nói của mẹ cô dường như ở ngay phía sau. Bà khẽ thở dài, hơi thở nặng nề, không thể xóa tan hết phiền muộn, lưng Dung Ân cứng đờ, cô nghẹn ngào: “Mẹ, con xin lỗi.”

Trong phòng yên tĩnh đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy: “Ân Ân, ngày mai con đến đó xin nghỉ việc đi.”

Khi nói chuyện, giọng nói mẹ Dung Ân khàn khàn, rõ ràng là bà đã khóc, mũi Dung Ân cay cay, nước mắt cô thi nhau chảy xuống: “Mẹ, con cũng muốn nghỉ việc, nhưng con không tìm được công việc nào khác, nếu…”

“Con còn có mẹ mà!” Mẹ Dung Ân ngắt lời cô: “Con nghe lời …” Câu nói tiếp theo bà nghẹn ngào không nói nên lời, Dung Ân không dám lại gần mẹ, cô ôm chặt bả vai mình, cố gắng nén tiếng nức nở , cô cũng muốn thoát khỏi nơi đó, nhưng mọi chuyện không đơn giản như mẹ cô tưởng: “Mẹ, con đã ký hợp đồng với Cám Dỗ, phải đủ một năm mới được…”

“Ân Ân.” Ngữ khí mẹ Dung Ân trở nên cương quyết: “Bắt đầu từ ngày mai, mẹ sẽ đi tìm việc.”

“Mẹ, sức khỏe mẹ không tốt, không thể đi làm.” Bà đã đến lúc được an hưởng tuổi già, Dung Ân làm sao có thể để cho mẹ lại phải cực khổ.

“Cứ như vậy đi” Mẹ Dung Ân đã hạ quyết tâm, bà yếu ớt đứng lên, lần mò trong bóng tối đi đến cửa phòng, chẳng may đụng vào chân ghế, cả người lảo đảo suýt ngã.

“Mẹ…” Dung Ân lo lắng chạy lại xem.

Nhưng bà đã mở cửa, lê chân đau vào phòng và đóng ngay cửa lại, không cho Dung Ân một chút cơ hội.

Sau cánh cửa, cô biết mẹ rất đau lòng, nhà họ Dung đã từng có một cuộc sống huy hoàng, không ai tưởng tượng được sẽ có ngày hôm nay.

Mệt mỏi trở về phòng, Dung Ân khồng hề tắm rửa nằm vật xuống giường, nặng nề ngủ.

Trong mơ, cô lại nhìn thấy đôi mắt màu hổ phách đẹp đẽ kia.

Cảm giác vô cùng chân thật.

Người đàn ông rõ ràng đang yêu chiều nhìn cô cười, anh nói: “Ân Ân, con người có một thứ không bao giờ thay đổi đó là đôi mắt, đôi mắt này là độc nhất vô nhị trên thế giới, Ân Ân của anh, em không được quên anh…”

“Ân Ân, Ân Ân…”

“Trên đời này, anh sẽ là người chiều em nhất, Ân Ân…”

Lúc Dung Ân tỉnh lại, trên gối đã ướt đẫm một mảng, mắt cô sưng đỏ, đầu cũng đau đớn khó chịu, rất lâu rồi cô không mơ thấy Diêm Việt, Dung Ân ngồi dậy rồi thẫn thờ một lúc lâu mới xuống giường.

Tìm trong nhà một vòng vẫn không thấy mẹ đâu, Dung Ân trở về phòng tắm rửa thay quần áo, chuẩn bị đi làm ở Cám Dỗ.

Vươn tay mở cửa, nhưng không hề có động tĩnh, cửa đã bị khóa trái. Dung Ân thử mở mấy lần nhưng vẫn không được. Nhìn đồng hồ, nếu bây giờ chưa đi, chắc chắn cô sẽ đến muộn.

Mấy tiếng sau, mẹ Dung Ân mới mở cửa vào nhà, dáng vẻ mệt mỏi, sắc mặt rất xấu.

“Mẹ!” Dung Ân lo lắng lại gần: “Mẹ đi đâu vậy?”

“Mẹ đi tìm việc.”

“Mẹ, chúng ta sẽ không tìm được một công việc chính đáng ở ngoài đâu, nếu không, tại sao con tốt nghiệp lâu như vậy vẫn còn ở nhà.”

Rõ ràng mẹ Dung Ân rất kiên quyết, bà ngồi lên chiếc ghế ở nơi tạm thời có thể coi là phòng khách, nói: “Cho dù không tìm thấy, mẹ cũng sẽ không cho con đi làm ở một nơi như vậy.”

“Mẹ, con kiếm tiền một cách trong sạch, hơn nữa việc múa mở màn ngày hôm qua, không phải ngày nào cũng phải làm.”

“Được rồi.” Mẹ Dung Ân không muốn nghe, hiếm khi dùng ngữ khí nghiêm khắc ngắt lời cô: “Ân Ân, một nơi như vậy không phù hợp với con, con gái của nhà họ Dung, không thể chà đạp bản thân mình như vậy.”

Dung Ân cứng họng không nói được gì thêm, cô hiểu tính cách của mẹ mình, không tiếp tục tranh cãi với bà nữa, trở về phòng, đúng lúc quản lý gọi điện đến, cô cẩn thận xin nghỉ mấy ngày, không ngờ quản lý lại dễ dàng đồng ý.

Liên tiếp mấy ngày sau, mẹ Dung Ân đều nhốt cô trong nhà, một mình đi ra ngoài tìm việc, nhưng mỗi lần đều thất vọng trở về.

Lúc ăn cơm tối, không khí cũng không vui vẻ như trước kia, mẹ Dung Ân thường gắp thức ăn vào trong bát của cô, còn bà thì rất ít động đũa.

“Mẹ, mẹ ăn đi ạ.”

“Mẹ lúc nào cũng ăn ít, con ăn đi.” Mẹ Dung Ân tiếp tục gắp thức ăn vào trong bát của cô, hiện tại, cả hai người đều không có việc làm, số tiền còn lại trong nhà, sợ không cầm cự được bao lâu nữa.

Ăn cơm xong, Dung Ân thu dọn bát đũa: “Thức ăn thừa chỉ còn một tý, đổ đi thôi ạ.”

“Con về phòng trước đi, để mẹ dọn cho.” Mẹ Dung Ân bê bát đũa đi vào bếp và đóng cửa lại.

Dung Ân thấy trời còn sớm, vào phòng thay quần áo định đi dạo một chút, lúc đi qua phòng khách, cô thấy phòng bếp vẫn đóng kín, bình thường khi mẹ rửa bát chưa bao giờ đóng cửa. Cô lặng lẽ đến gần, khẽ mở cửa ra.

Bên trong, mẹ Dung Ân vét hết cơm trong nồi cơm điện vào bát, trộn với canh và thức ăn thừa lúc nãy rồi ăn vội vàng. Lúc nãy không phải bà đã ăn no, mà bà sợ đồ ăn không đủ, nên phải chờ sau khi Dung Ân ăn xong, mới tránh ở trong này ăn tiếp.

Mới qua mấy ngày, tóc mẹ Dung Ân dường như đã bạc thêm, không để mẹ phát hiện, cô nhẹ nhàng đóng cửa lại, trở về đến phòng, trên mặt cô đã đầm đìa nước mắt. Rơi vào hoàn cảnh khó khăn như ngày hôm nay, cô không thể trách ai, chỉ có thể trách chính mình.

Hôm sau, mẹ Dung Ân về nhà rất sớm, đồng thời bà rất phấn khởi nói mình đã tìm được việc làm.

Dung Ân hỏi bà làm việc gì, thì bà ấp úng trả lời, làm nhân viên dọn vệ sinh trong một công ty, công việc không nặng nhọc, rất nhẹ nhàng.

Khoảng hai ba ngày sau, mặc dù Dung Ân đã cam đoan sẽ không đi ra ngoài, nhưng mẹ cô vẫn khóa trái cửa, nhốt cô trong nhà.

Sau buổi trưa, Dung Ân đang ngủ mơ màng, loáng thoáng nghe thấy tiếng mở cửa, cô nhìn đồng hồ, mới hai giờ, mẹ sẽ không về sớm như vậy.

Lúc cô ra ngoài, thì thấy một người đàn ông xa lạ đang ngồi nghênh ngang trong phòng khách nhỏ hẹp, Dung Ân giật mình: “Anh là ai?”

“Tôi chỉ là người đến đây dẫn cô đi xem kịch hay.” Người đàn ông kia bỏ chân xuống, đứng dậy.

“Đi ra”

“Chẳng lẽ cô không tò mò, mẹ cô đang làm việc gì sao?” Người đàn ông kia cười cười, ung dung đi ra ngoài, gần như không chút do dự, Dung Ân quyết định đi theo.

Bầu trời bên ngoài, âm u đáng sợ, giống như cố ý dùng một tấm màn đen che phủ, trong khu nhà ở, có một lớp lá rụng, vì không có ai quét dọn, bây giờ đều đang cuộn tròn ở một chỗ, kêu xào xạc. Mưa phùn phả vào người, ngay lập tức bị quần áo thấm hết, Dung Ân cúi đầu đăm chiêu, đi theo sau người đàn ông kia.

Hai tay căng thẳng đút vào trong túi áo, giống như lúc sắp bị vạch trần chân tướng, cô vừa vội vừa sợ, nhưng cũng không biết mình đang lo lắng điều gì.

Xuyên qua ngã tư, đi vào đường cái, mưa càng lúc càng lớn.

Thậm chí, đã khiến tầm mắt bị mờ.

Cho dù là như vậy, trong nháy mắt Dung Ân vẫn nhìn thấy mẹ cô đang đứng ở bến xe bus đối diện, tất nhiên, mẹ Dung Ân không phải đứng chờ xe giống những người khác, mà bà cầm trong tay túi bóng màu đen, đứng trong mưa, sau lưng hai cô bé.

Trong đó có một người ngửa cổ lên uống lon nước trong tay, rồi quay sang nhìn mẹ Dung Ân: “Bà phiền quá đi, tôi vẫn chưa uống xong đâu.”

Mẹ Dung Ân cảm thấy xấu hổ, nhưng không rời đi, ánh mắt bà nhìn cái chai kia chằm chằm, chỉ còn một chút, chắc là uống xong sẽ vứt đi.

Dung Ân lấy hai tay bịt miệng, nước mắt như đê vỡ chảy tràn, kinh sợ và lo lắng tràn ngập trong mắt cô, trong ngực như bị ai đào một lỗ hổng rất lớn, trống rỗng mà đau đớn. Toàn thân lại giống như bị chém, không có chỗ nào không chảy máu.

“Tước thiếu nói, nếu cô gặp khó khăn có thể đến tìm anh ấy.” Người đàn ông kia nói xong những lời này thì rời đi.

Dung Ân không để ý đến, từng hạt mưa quất vào da thịt, bỏng rát, rõ ràng anh đẩy cô vào đường cùng, giờ lại muốn làm như đấng cứu thế.



Thử đọc