Ám Dục - Chương 04

Tác giả: Thánh Yêu

Đánh dấu

Ra giá

Bên cạnh cô, Thẩm Mặc cũng ngồi xuống ghế nghỉ ngơi, thấy bộ dạng thất thần của Dung Ân thì quay sang nhìn, khi ánh mắt chạm đến sơ yếu lý lịch trên tay cô liền lên tiếng: “Bạn học kiến trúc à, đang đi tìm việc sao?”

Dung Ân quay sang nhìn cô ấy: “Đúng vậy, nhưng mà mình vẫn chưa tìm được”
“Mình thấy bằng cấp của bạn rất cao, trường đại học cũng rất nổi tiếng, sao lại không xin được việc nhỉ?” Thẩm Mặc cầm lấy sơ yếu lý lịch trong tay cô, cẩn thận mở ra xem.
Dung Ân miễn cưỡng mỉm cười, lắc đầu nói: “Thế mà chẳng có công ty nào muốn tuyển dụng mình.”
“Ôi! Nếu bạn có hứng thú, thử đến công ty của mình xem sao? Chỉ có điều quy mô không lớn, là công ty do mình và mấy người bạn cùng thành lập, vừa mới mở thôi.” Thẩm Mặc tràn đầy tự tin, cười hớn hở, đem sơ yếu lý lịch trả lại cho cô.
“Thật sao?” Dung Ân bất ngờ không thể tin được.
“Đương nhiên, chỉ có điều, tiền lương sẽ không cao, tháng đầu tiên chỉ được hai nghìn nhân dân tệ.” Thẩm Mặc cười ngượng ngùng: “Công ty vừa mới thành lập, vẫn chưa đi vào quỹ đạo.”
“Không đâu, hai nghìn là nhiều rồi, Cảm ơn bạn.” Dung Ân vui vẻ, đây là công việc đầu tiên của cô sau khi tốt nghiệp.
“Được, mình tên là Thẩm Mặc.” Cô ấy đứng dậy, vươn tay ra.

“Mình là Dung Ân.”
“Đây là địa chỉ công ty của bọn mình, chín giờ sáng mai bạn hãy đến đó nhé.” Thẩm Mặc lấy danh thiếp trong túi ra đưa cho cô.
Dung Ân nhận lấy, vui vẻ gật đầu.
Sau khi chia tay Thẩm Mặc, cô không đi làm nữa, mà một mình đến chợ mua rất nhiều đồ ăn. Sự lo lắng bấy lâu nay cuối cùng cũng được gỡ bỏ, tâm trạng của cô rất tốt.
Về đến nhà, mẹ Dung Ân đang nấu cơm, cô ngay lập tức hướng vào bếp gọi to: “Mẹ ơi, mẹ ra đây nhanh lên.”
Mẹ Dung Ân nghe thấy vội vàng chạy ra: “Ân Ân, sao vui vẻ vậy con? Lại mua nhiều thức ăn như thế này nữa.”
“Mẹ ơi, con tìm được việc rồi.” Cô đặt các thứ trong tay xuống, ôm lấy mẹ.
“Thật à con?” Mẹ Dung Ân vui mừng mang thức ăn trên bàn đi vào bếp: “Tốt quá rồi, cuối cùng con cũng tìm được một công việc ổn định.”

Dung Ân đi theo mẹ, chen vào bếp, cô lấy đồ ăn trong túi ra.

“Ân Ân, nếu con tìm được công việc ổn định rồi, thì đừng đi dạy thêm buổi tối nữa, làm hai việc một lúc con không chịu nổi đâu.”

Dung Ân ngẩng đầu lên, cô suy nghĩ, nhưng cuối cùng vẫn chưa quyết định: “Mẹ ơi, chuyện này để một thời gian nữa hãy bàn ạ.”

Dù sao, tiền lương được hai nghìn nhân dân tệ một tháng vẫn không đủ chi tiêu. Mặc dù làm việc ở Cám Dỗ rất nguy hiểm, nhưng lại kiếm được rất nhiều tiền.
Mẹ Dung Ân không nói nữa, bà tiếp tục nấu cơm.
Đến buổi tối, Dung Ân vẫn còn đi làm ở Cám Dỗ, vừa bước vào đến cửa hộp đêm, cô đã cảm thấy không yên lòng.
Ở cửa bãi đỗ xe của Cám Dỗ, một chiếc xe thể thao sành điệu lao đến, dừng lại ngay cạnh Dung Ân, cửa xe mở ra, một người vệ sĩ cao to bước xuống, anh ta ngay lập tức chạy vòng sang phía đối diện, cúi người mở cửa, một người đàn ông mặc trang phục thoải mái bước xuống, anh chính là Nam Dạ Tước.
Thân thể của anh rất cao lớn, vẫn là khuôn mặt lạnh như băng không thay đổi, ông trời thật bất công, đã cho anh quyền thế, còn không keo kiệt, cho anh thêm một vẻ ngoài đẹp như vậy.
Nam Dạ Tước dẫn đầu đi vào, khi đi qua chỗ Dung Ân thì hơi dừng lại, sau đó lạnh lùng bước qua.
Cô nhìn chiếc xe Bugatti kia, thầm nghĩ, cho dù mình có kiếm tiền cả đời, cũng không thể mua nổi một cái bánh xe.
Bên trong sàn nhảy, vẫn rực rỡ chói mắt như mọi khi, cuộc sống của những người giàu sang là vậy, dùng tiền để mua vui hưởng thụ.
Những phòng bar trên hành lang, không biết là vô tình hay cố ý, luôn luôn không đóng cửa, khiến cảnh hoan lạc bên trong và những trò chơi của kẻ có tiền lộ hết ra ngoài.
Dung Ân thay quần áo xong, cô mở bảng hiệu phòng rượu ra, là phòng bar hạng hai.
Lệ Lệ ở bên cạnh nhìn thấy, cô ta vui vẻ đem bảng hiệu phòng rượu trong tay mình giơ lên: “Ha ha, lần này phòng bar hạng nhất đến lượt tôi. À đúng rồi, hôm nay hình như lại là Tước thiếu gia, người đàn ông đó có phải boa rất nhiều không?”
Dung Ân nhìn rượu đã chuẩn bị xong, không ngẩng đầu lên nói: “Đúng vậy.”
“Ôi, quá tuyệt vời!” Lệ Lệ vui vẻ, cô ta soi gương chải đầu, chải xong lại ngắm bộ quần áo bó sát trên người, tiếp tục kéo cổ áo hình chữ V vốn đã rất trễ của cô ta xuống, vừa vặn làm lộ ra bộ ngực khiêu gợi.

Dung Ân mở cửa phòng bar hạng hai đi vào, khách hàng vẫn chưa đến, cô nhìn loại rượu vẫn còn ở trên bàn, sau khi so sánh với rượu trên tay mình xong, cô ngồi xuống đổi lại.
Phòng bar hạng bình thường cũng rất xa hoa, chỉ chơi trong một đêm cũng sẽ tốn mấy nghìn, Dung Ân ngồi xếp lại khay đựng khăn tay và khay đựng hoa quả, rồi đợi khách hàng đến.
Đột nhiên, có người mở cửa ra, cô nhìn thấy quản lý đi vào.

“Dung Ân, đi ra ngoài nhanh lên.” Quản lý kéo tay cô, dẫn cô đi ra ngoài.

“Chị quản lý, có chuyện gì vậy?” Dung Ân ngạc nhiên không hiểu chuyện gì đang xảy ra, lên tiếng hỏi.
“Tước thiếu gia nói, hôm nay muốn cô phục vụ ở phòng bar hạng nhất, đi nhanh lên, người đàn ông đó tức giận sẽ không xong đâu.” Quản lý nắm chặt tay Dung Ân lôi đi, đến trước cửa phòng bar hạng nhất thì dừng lại.

Lệ Lệ vẻ mặt thất vọng đứng ở ngoài cửa, nhìn thấy hai người đến, sắc mặt càng u ám trừng mắt nhìn Dung Ân.
“Còn đứng đó làm gì, đi sang phòng bar hạng hai ngay.” Quản lý lấy khay rượu trong tay Lệ Lệ đưa cho Dung Ân.
Dung Ân lo lắng nhận lấy, nhớ đến hành động của Nam Dạ Tước đêm hôm đó, cô hơi do dự.
Quản lý thấy cô không có động tĩnh gì, thì đặt tay lên vai cô nói: “Dung Ân, cô cũng biết hiện nay kiếm tiền không phải dễ, huống hồ, cô không phải là nhân viên chính thức, người đàn ông đó có thể làm gì cô, dù có tiếp xúc chân tay một chút, thì cũng không thể tránh khỏi.”

Dung Ân ngẩng mặt lên, cô gật đầu, sau đó mở cửa đi vào.

Bên trong chỉ có một mình Nam Dạ Tước, anh ngồi dựa vào sô pha, hai chân gác trên bàn rượu.
Dung Ân đi từ từ, dựa vào trực giác cô cảm thấy có một chút nguy hiểm, Nam Dạ Tước nheo mắt lại, nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, anh buông hai tay khoác lên ghế, nhìn phong thái vô cùng mạnh mẽ nam tính.

Dung Ân bước đến trước mặt anh, lấy rượu ra, bắt đầu rót vào ly. Đến nơi này, chủ yếu là để mua vui, rượu cũng không phải là vấn đề quá quan trọng. Cho nên hộp đêm đã sử dụng loại rượu này, để tránh uống quá nhiều có thể gây họa.
Đồng phục của hộp đêm đều rất ngắn, Dung Ân quỳ gối trên thảm, cô cố gắng giữ thẳng người, để tránh bị hở hang.
Nam Dạ Tước vẫn không nói một câu, nhìn cô chằm chằm, không kiêng nể, ánh mắt cực kỳ nóng bỏng.
Trong phòng bar rất im lặng, im lặng đến mức, một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy, Dung Ân rót rượu, tay không tự chủ được bắt đầu run rẩy.

Nam Dạ Tước bỏ chân xuống, thân thể nghiêng về phía trước, Dung Ân khẽ quay sang, cô nhìn thấy bộ trang phục thoải mái của anh, vì thân thể cúi về phía trước, mà để lộ ra cơ ngực rắn chắc, cùng với mùi nước hoa thoang thoảng.
Nam Dạ Tước cầm ly rượu trên bàn lên uống, một ly rượu vừa đủ uống một ngụm, chất lỏng màu vàng nhạt thấm ướt đôi môi vô cùng gợi cảm của anh, mang theo sự mờ ám không nói nên lời.
Dung Ân đặt hai tay trên đầu gối, giữ nguyên động tác, đột nhiên, một chén rượu xuất hiện trước mặt cô, cùng với nó là khuôn mặt phóng đại của anh: “Uống hết đi.”
Dung Ân cầm lấy ly rượu, không chút do dự uống hết, yêu cầu như vậy, về cơ bản ngày nào cũng có.
Rượu sau khi điều chế đã không còn mạnh, nồng độ cồn cũng không cao, nhưng vị của nó thì vẫn rất đậm.
Dung Ân chưa kịp thở, một ly rượu nữa lại được đưa đến, mặt cô không chút biểu cảm nhận lấy, tiếp tục uống hết.
Dường như Nam Dạ Tước rất thích thú với trò chơi này, Dung Ân thấy vậy trở nên hoảng sợ, cô nói: “Xin lỗi, tôi không thể uống được nữa.”

Nam Dạ Tước đưa ly rượu đến bên môi cô, ép cô phải uống, nhưng Dung Ân lại mím chặt môi không chịu mở miệng, nếu lại uống hết nó, nhất định cô sẽ say mất.
Ly rượu ngay trước mặt, khiến mùi rượu nồng nặc bốc lên mũi cô, Nam Dạ Tước thu tay lại, anh xoay xoay Ly rượu, tìm đúng vị trí son môi của Dung Ân, ngẩng đầu uống cạn ly rượu. Hành động này, rõ ràng rất khiêu gợi.

Uống xong, Nam Dạ Tước lại lấy một ly rượu khác, ly rượu hơi nghiêng, sau đó đổ hết lên váy của Dung Ân.
“Á ——” Bị đổ rượu vào người khiến Dung Ân giật nảy mình, cô nhìn rượu thấm vào đồng phục, ngay lập tức trên nền vải màu trắng, xuất hiện những vệt màu chói mắt, càng lúc càng lan rộng.

“Ngủ cùng tôi một đêm, thế nào?” Nam Dạ Tước cuối cùng cũng mở miệng, ánh mắt nóng bỏng sáng rực nhìn cô chằm chằm.

“Tước thiếu gia, anh hãy tìm người khác đi, các cô gái ở Cám Dỗ ai ai cũng xinh đẹp, nếu anh không tìm được, tôi có thể gọi quản lý tìm giúp anh?” Dung Ân lấy hai tay che đùi lại, ánh mắt trong sáng nhìn anh.

“Cô hãy ra giá đi.” Nam Dạ Tước không từ bỏ ý định, ngón tay ngả ngớn đã bắt đầu sờ soạng xương quai xanh của cô.



Thử đọc