Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản - Chương 29

Tác giả: Xà Thôn Kình

"Em nói đúng , tôi đã sớm biết tiệc đính hôn của Cố Thiếu Kiệt và Hách Sa Sa , cũng nhận được thiệp mời của họ , nhưng này lại thế nào? Tôi nghĩ khi tham gia cái tiệc gì cũng đâu cần sự đồng ý của em , phải không Lâm Khả Tâm?"
"Anh. . . . . ." Lâm Khả Tâm cắn chặt môi dưới , chung quy không thể phản bác lại
, dù sao anh nói cũng đúng , trong hợp đồng thì quyết định là anh , cho dù cô có
biết trước tiệc đính hôn của Cố Thiếu Kiệt và Hách Sa Sa nhưng Tư Đồ Viêm kiên quyết muốn cô đến thì cô vẫn phải đến.
Chỉ là Lâm Khả Tâm cảm thấy không phục: " Đúng , anh không cần trải qua sự đồng ý của em , nhưng anh cũng không thể tuỳ tiện làm tổn thương em."
Tư Đồ Viêm hơi nhướn chân mày:" A? Em nói gì? Tôi làm gì mà tổn thương em?"
Lâm Khả Tâm tiến lên một bước: " Chỉ cần dựa vào chuyện vừa rồi , anh chẳng những không nhìn lấy sự giúp đỡ của em ngược lại còn đá em xuống giếng , cố ý làm trái lại , bây giờ thì tốt rồi , em ngồi ở vị trí đầu và xem đầu đủ màn trình diễn đính hôn . . . . . .Anh vì cái gì cố ý làm vậy? Không cần giả vờ vô tội , anh không phải không có khả năng biết em không thể ngồi ở vị trí đầu tiên."
Đối với sự nổi giận đùng đùng của Lâm Khả Tâm , Tư Đồ Viêm chỉ thản nhiên liếc nhìn một cái: " Ý em là em trách tôi không giúp em nói dối?"
Tuy rằng cô có ý như vậy , nhưng 2 từ “nói dối”này tràn ngập nghĩa xấu , Lâm Khả Tâm nhất thời cảm nhận cô biến thành sai lầm , không thể thừa nhận anh thật cao tay khi dùng chiêu này: " Em cũng không muốn nói dối nhưng em còn cách khác sao? Anh cũng thừa hiểu quan hệ của 3 người có bao nhiêu xấu hổ?"
Bởi vì ảo nảo , ngũ quan xinh xắn của Lâm Khả Tâm trở nên tối sầm. "Xấu hổ? Xấu hổ như thế nào? Sao tôi lại không biết?"
Tư Đồ Viêm một bên nói , một bên kề sát Lâm Khả Tâm , ánh mắt thâm thuý mang theo chút đùa cợt .
Bị anh nhìn đến sợ hãi , Lâm Khả Tâm không thể tránh né , vì vậy anh hơi khom người xuống, ghé sát bên tai cô , thấp giọng nói: " A đúng rồi , tôi nhớ rồi , có người nào đó cư nhiên yêu chính bạn trai của kế muội mình . . . . . . Lâm Khả Tâm
, em nói xem nếu tôi đem chuyện hôm nay truyền đi , có phải là một màn chấn
động hay không?"
Nói xong , Tư Đồ Viêm ngồi thẳng dậy , nụ cười châm biếm trên mặt thật chói mắt , mà Lâm Khả Tâm một bên ૮ɦếƭ lặng tại chỗ , chậm chạp không nói gì .
Qua nửa ngày , cô mới nói được vài chữ: " Anh. . . . . .Hỗn đản" "Cám ơn em đã khen , tôi sớm biết điều đó rồi."
Tư Đồ Viêm đối với 2 chữ “hổn đản” thừa nhận không e dè , thậm chí anh chẳng có gì áy náy , Lâm Khả Tâm sớm biết cô không có công phu cao ngạo như anh , nhưng cô cũng không muốn mình thua như thế.
Trong lòng uỷ khuất cùng bất mãn , Lâm Khả Tâm nắm chặt tay hướng về ánh mắt của Tư Đồ Viêm: " Nói cho em biết , làm tổn thương em sẽ để anh vui sao?"
Lúc thời điểm hỏi câu này , trong lòng Lâm Khả Tâm thầm cầu nguyện : Tư Đồ Viêm , cầu anh , nói cho em biết anh không muốn làm tổn thương em , nói cho em biết anh không cố ý làm vậy , nói cho em biết hết thảy là em hiểu lầm anh , van cầu anh!
Đáng tiếc , ánh mắt Tư Đồ Viêm vẫn lạnh như trước , làm tổn thương sự chờ mong cuối cùng của Lâm Khả Tâm: " Nếu em nghĩ vậy , thì là vậy đi." Lạnh lùng nói những lời này , Tư Đồ Viêm xoay người ngồi vào chỗ mà không hề nhìn sắc mặt của Lâm Khả Tâm.
Anh nói vậy. . . . . .Là thừa nhận anh làm cô tổn thương anh mới vui sao?
Đối với sự thật này , Lâm Khả Tâm rất lâu không thể chấp nhận , cũng không tình nguyện chấp nhận .
Chỉ thấy hai vờ bai nhỏ bé của cô run nhè nhẹ , đôi môi tái nhợt , liền ngay ánh mắt cũng bị che bởi một lớp sương mù , mà Tư Đồ Viêm trước mắt bởi vì vậy trở nên không đúng .
"Tại sao. . . . . ." Lâm Khả Tâm vừa định hỏi , thì đèn ở trong hội trường tắt đi , chỉ còn lại âm lượng trên sân khấu.
Người MC đi đến sân khấu , tuyên bố nghi thức đính hôn sắp bắt đầu , làm cho mọi người nhanh chóng ổng định lại chỗ ngồi , v..v
Lâm Khả Tâm ngồi tại chỗ , tuy rằng Tư Đồ Viêm ngồi cạnh cô nhưng trải qua một đoạn nói chuyện lúc nãy , thì câu “Tại sao?...” đột nhiên thật khó mở miệng ,
vì vậy cô cũng không hỏi lại , thậm chí không dám nhìn về phía anh , chỉ ngồi yên nhìn thẳng về trước.
Trên sân khấu , người Mc nói blabla một đống vô nghĩa , sau đó mới mời 2 nhân vật chính hôm nay ra là —— Cố Thiếu Kiệt , Hách Sa Sa .
Một ngọn đèn chiếu rọi vào họ , hai người nhìn nhau cười , Cố Thiếu Kiệt kéo tay Hách Sa Sa , chân thành đi tới trung tâm nhận tràng pháo tay chúc phúc của mọi người , ngay sau đó , người Mc khôi hài hỏi vài vấn đề của 2 người , nào là hai người quen biết thế nào , hiểu nhau ra sao , mọi thứ mở ra trước mặt mọi người .
Nghe Cố Thiếu Kiệt và Hách Sa Sa nói về tình cảm của họ , trong lòng Lâm Khả Tâm không khỏi nhớ trước đại học , tuy rằng cô khờ dại tin tưởng quan hệ giữa 3 người sẽ không có gì thay đổi , nhưng thật ra , bây giờ chuyện cá nhân 3 người đã sớm biến thành "2+1" chuyện xưa , chính là cô quá vô ý nên không nhận biết được thôi. . . . . .
Nhìn thấy Cố Thiếu Kiệt trên sân khấu ôn nhu nở nụ cười , Lâm Khả Tâm cảm thấy thật chói mắt , mặc kệ nói thế nào , anh vẫn là mối tình đầu cô thích 9 năm , tuy rằng tình cảm đó bây giờ cũng chẳng còn nữa nhưng thấy người mình từng thích biến thành vị hôn phu của người khác , sẽ không khỏi luyến tiếc , hơn nữa chuyện cũ một màn xuất hiện trong đầu , càng làm cho Lâm Khả Tâm tăng sầu não.
Cho nên Lâm Khả Tâm không muốn ngồi gần quá với bọn họ , rõ ràng mắt chứng kiến tất cả từ đầu đến cuối là sự Tra t** với cô , đó cũng là nguyên nhân, Lâm Khả Tâm mới không muốn ngồi ở dãy đầu.
Mà điều đáng buồn chính là , cô không có quyền lợi lựa chọn . Không , phải nói
đúng hơn từ lúc gặp Tư Đồ Viêm cô đã không có quyền lợi để lựa chọn.
". . . . . .Ngay sau đó , điều quan trọng với chúng ta , cũng là màn động lòng người nhất —— hai vị Kim Đồng Ngọc Nữ sẽ trao đổi nhẫn đính hôn , mọi người vỗ tay hoan nghênh."
"Ba Ba Ba. . . . . .. . . . . .. . . . . ." Bốn phía vỗ tay như thuỷ triều dâng lên , mà Lâm
Khả Tâm đã sớm ૮ɦếƭ lặng , cô chỉ vỗ tay theo bản năng giống mọi người .
Trong lúc mọi người vỗ tay , Cố Thiếu Kiệt cầm tay Hách Sa Sa rồi mang nhẫn vào , đem nhẫn nằm ở ngón giữa của Hách Sa Sa , Cố Thiếu Kiệt bỗng nhiên lại do dự , mà Hách Sa Sa cũng chú ý đến điều đó , Sa SA nhìn mắt Cố Thiếu Kiệt , trong ánh mắt là sự lo lắng.
Nhưng Cố Thiếu Kiệt cũng không do dự bao lâu , tràng vỗ tay dưới đài thúc giục anh , làm cho anh không còn cơ hội mà chần chờ , liền mang nhẫn vào tay cho Hách Sa Sa , Hách Sa Sa cũng vì vậy lấy lại hơi thở , trên mặt đổi về thần sắc ngọt ngào như trước .
"Chúng ta hãy chúc mừng đôi Kim Đồng Ngọc Nữ này."Người Mc kéo hạ chương trình , dưới đài vỗ tay càng nhiệt liệt , mà Hách Sa Sa chủ động kiễng chân hôn lên mặt của Cố Thiếu Kiệt .
Dưới đài , Lâm Khả Tâm nhìn thấy vậy , cô không khỏi hân hoan, trước đây cô đã từng ảo tưởng đến cảnh này , có lẽ được vậy cô sẽ khóc vì vui sướng , nhưng bây giờ khi thấy cảnh bọn họ như thế cô lại phát hiện mình không hề khổ sỡ như đã từng nghĩ.
Tuy rằng vẫn có tiếc hận nhưng ít nhất cô không khóc , này cũng nói lên cô đã thật sự buông tay Cố ca ca đi?
Không chỉ như thế , nhìn thấy người chính mình từng yêu nhân thành thân với muội muội của mình , lòng cô lại bị không khí trong hội trường cuốn hút , không khỏi hạnh phúc thay cho bọn họ , nhưng trong sự hạnh phúc đó , cô lại có chút cô đơn.
Người thân yêu của cô đều hạnh phúc , còn cô thì sao? Hạnh phúc của cô ở nơi nào?
Nghĩ vậy , Lâm Khả Tâm quay đầu nhìn về phía Tư Đồ Viêm , bởi vì nãy giờ cứ mãi nhìn lên sân khấu nên cô mới phát hiện chẳng những Tư Đồ Viêm không vỗ tay mà cả lông mày cũng cau lại ..
Anh ——thật là hạnh phúc của cô sao?
Theo bản năng , Lâm Khả Tâm định nâng tay muốn vuốt khuôn mặt anh nhưng
tay còn không ***ng tới mặt liền bị anh nắm trụ . "Định làm gì?" Ánh mắt Tư Đồ Viêm không vui nói
"Em. . . . . ." Lâm Khả Tâm có chút nghẹn lời: " Em thấy anh cau mày , cho nên. . .
. . ."
"Cho nên em quan tâm tôi? A , như thế nào? Không còn hy vọng với Cố Thiếu Kiệt thì quay sang tìm tôi?"
Tư Đồ Viêm khơi mào một bên lông mi , trong giọng nói tràn đầy sự châm chọc làm cho Lâm Khả Tâm nhất thời cảm thấy thật nhục nhã .
" Tư Đồ Viêm , anh không cần nói xấu em , em đã sớm nói cho anh biết , em không còn thích Cố Ca Ca nữa."
"Cố Ca Ca? Nếu muốn tôi tin , ít nhất em không cần gọi anh ta vô cùng thân thiết như thế."
Lâm Khả Tâm biết anh không tin cô , một khi đã vậy thì nói thêm cũng được lợi gì đâu?
"Quên đi , không nói nữa." Lâm Khả Tâm nói xong , định quay đầu lại nhưng Tư Đồ Viêm một bên cũng không buông tha cô.
"Thế nào? Chột dạ? không còn gì nói sao?"
"Tôi còn gì để nói?" Lâm Khả Tâm quay lại , căm tức nhìn anh .
Tư Đồ Viêm vẫn nhìn về phía trước , một chút cũng không quan tâm tới sự phẫn nộ của Lâm Khả Tâm: " Em chột dạ cái gì thì em rõ ràng nhất."
"Anh ——" Lâm Khả Tâm trừng to mắt , nếu không phải lúc này là tiệc đính hôn , cũng không phải là ngồi hàng đầu nói không chừng cô liền cãi nhau với anh.
"Tuỳ anh muốn nói gì thì nói." Lâm Khả Tâm tức giận , chỉ nói được một câu , sau đó quay đầu hạ quyết tâm không để ý đến Tư Đồ Viêm nữa.
Lâm Khả Tâm nói là giận nhưng thật ra cũng không có uỷ khuất , nên sau khi xoay đầu không lâu cơn giận liền biến mất , mà cảm giác đau khổ trong lòng một lúc một nhiều , thậm chí khổ hơn so với cảnh cô thấy Cố Thiếu Kiệt , Hách Sa Sa đính hôn cùng nhau .
૮ɦếƭ tiệt , cô hoàn toàn hiểu rõ rồi chứ , chính mình không còn thích Cố Thiếu Kiệt nữa mà lại đi yêu thượng Tư Đồ Viêm ——một cái người đàn ông được coi là ác ma .
Chính là hiểu rõ rồi thì sao?Anh chẳng những chưa từng tin tưởng cô có tình cảm với anh , mà còn nhiều lần hoài nghi cô , cười nhạo chính cô . . . . . .
Nghĩ đến những điều đó , Lâm Khả Tâm bỗng nhiên suy nghĩ rõ rang hơn: không đúng , cùng với chuyện anh không tin cô yêu anh , thì nói đại ra là anh khinh thường tình cảm của cô đi . . . . . .
Bởi vì anh không thương cô , đúng vậy , cho dù Tư Đồ Viêm là người đàn ông của cô nhưng cô không phải là người phụ nữ của anh.
Cũng không phải là —— hạnh phúc thuộc về cô , suy nghĩ cẩn thận điểm đó , Lâm Khả Tâm cúi đầu , một giọt lệ rớt xuống váy , nhưng không ai thấy tới.
Ở trong tiếng nhạc du dương , nghi thức đính hôn chấm dứt , Cố Thiếu Kiệt kéo tay Hách Sa Sa từ sân khấu bước xuống , mọi người dưới đài chủ động tiến lên , chúc mừng đôi Kim Đồng Ngọc Nữ này
Tuy rằng nói kính R*ợ*u , nhưng vì tửu lượng của Cố Thiếu Kiệt không tốt , mà Hách Sa Sa lại là nữ nhân ngoan ngoãn , nên hai người chỉ nhấp một chút , mọi người ai cũng vui vẻ nhận ngoại trừ một người.
Âm thanh của Tư Đồ Viêm từ phía sau truyền đến , tuy rằng không lớn nhưng mang theo sự uy lực của vua chúa , làm cho người ta không thể bỏ qua , chỉ thấy tất cả mọi người dừng động tác trên tay , hướng về phía Tư Đồ Viêm mà nhìn , anh cầm một ly R*ợ*u , đi tới Cố Thiếu Kiệt .
Tuy rằng anh đi rất từ từ nhưng mỗi một bước làm cho người ta cảm giác nặng nề nghìn cân , cũng như thế , mọi người né ra để cho anh đi , ai ai cũng nhìn chằm chằm vào anh , anh mang R*ợ*u đến trước mặt Cố Thiếu Kiệt: " Hôm nay là ngày tốt của Cố Huynh , tôi muốn mời Cố Huynh một ly nhỏ , coi như chúc mừng anh , mong rằng Cố Huynh sẽ không từ chối yêu cầu nho nhỏ này của tôi đi?"
Thái độ của Tư Đồ Viêm thật khác lạ , lời nói nghe rất khách khí , nhất là 「 yêu cầu nho nhỏ 」 4 chữ rất đơn giản nhưng lại không cho Cố Thiếu Kiệt có cơ hội cự tuyệt.
Nhưng cự tuyệt là một chuyện , đáp ứng lại là chuyện khác , nhìn ly R*ợ*u trên tay Tư Đồ Viêm , Cố Thiếu Kiệt không khỏi xấu hổ .
Tửu lượng của Cố Thiếu Kiệt không tốt , huống chi làm sao chỉ là 「một ly nhỏ 」
? Tư Đồ Viêm cầm ly lớn như vậy , dù là bia anh còn không uống được huống gì là R*ợ*u? Chính là Tư Đồ Viêm đã nói vậy , nếu không uống là đồng nghĩa với việc không nể mặt Tư Đồ Viêm , mà Tư Đồ Viêm lại là nhân vật không thể chọc , không biết có mượn đề tài để làm nháo nhào hay không?
Ngay tại lúc Cố Thiếu Kiệt hết sức do dự , Tư Đồ Viêm lại đột nhiên mở miệng.
"Cố Huynh do dự cái gì? Chẳng lẽ mặt mũi của Tư Đồ Viêm tôi không đủ lớn nên Cố Huynh khinh thường không chịu uống cùng tôi một ly?"
Tuy rằng ngoài miệng Tư Đồ Viêm tự hạ thấp mình nhưng ở đây mọi người đều nhận ra : Anh dùng thân phận để chèn ép Cố Thiếu Kiệt .
Đối mặt với một bước bức bách của Tư Đồ Viêm nữa , cái này Cố Thiếu Kiệt không tốt cự tuyệt: " Tôi làm sao dám xem thường Tư Đồ Tổng Tài? Nhưng mà tửu lượng của tôi thật sự không tốt , hy vọng Tư đồ Tổng Tài thấu hiểu và bỏ qua."
Nhưng đối với sự cự tuyệt của Cố Thiếu Kiệt , Tư Đồ Viêm lại giống như không nghe , đem ly R*ợ*u nhét vào tay Cố Thiếu Kiệt , sau đó ra vẻ tiêu sái nói: " Cố Huynh không cần khiêm tốn , tôi tin tưởng bao nhiêu đây sẽ không thành vấn đề với anh , huống chi còn cần gì khách khí với tôi? Đúng không?"
Cái này tốt lắm , cự tuyệt chính là không nể mặt mũi của Tư Đồ Viêm , khinh
thường Tư Đồ Viêm , Cố Thiếu Kiệt lấy lí do tửu lượng không tốt mà từ chối , điều này làm anh phải lao đao , chỉ có thể theo đường của Tư Đồ Viêm " Được , nếu vậy tôi chỉ có thể liều mình bồi quân tử."
Cố Thiếu Kiệt nói xong , đem ly R*ợ*u giơ lên chờ Tư Đồ Viêm rót , nhưg Tư Đồ Viêm lại ra vẻ vô tội nói: " Ôi , đừng nói như vậy , nếu Cố Huynh nói vậy giống như tôi bức bách Cố Huynh . . . . . .Hay nói cách khác , chẳng lẽ trong lòng Cố Huynh xem tôi vậy sao?"
Ở đây không người nào không nghe những câu đó là sự tán dương của Tư Đồ Viêm , thậm chí ngay cả Hách Sa Sa cũng hiểu được : Chẳng những Tư Đồ Viêm cố ý làm khó Cố Thiếu Kiệt mà còn để cho Cố Thiếu Kiệt không thể oán giận mà phải cam tâm tình nguyện chịu đựng , cho dù trong lòng Cố Thiếu Kiệt có khoh6ng vui nhưng nghe Tư Đồ Viêm nói vậy cũng chỉ có thể nở nụ cười , kia nếu như Cố Thiếu Kiệt cam tâm uống ly R*ợ*u đó , mà Tư Đồ Viêm dùng biện pháp bức bách này . . . . . .thật sự là mưu kế hay .
Ý thức được điểm đó , Hách Sa Sa lo lắng nhìn Cố Thiếu Kiệt , quả nhiên không ngoài dự đoán , Cố Thiếu Kiệt cười ngượng nói: " Đây là chính Cố Thiếu Kiệt tôi vui vẻ uống , như thế nào lại tính là Tư Đồ Tổng Tài bức bách đâu? Tư Đồ Tổng Tài đừng nói quá lời."
Nghe được đáp án chính mình mong muốn , khoé miệng Tư Đồ Viêm nhếch lên: " Được , Cố Huynh đã nói vậy , thì chúng ta cạn một ly."
Nói xong , Tư Đồ Viêm giơ chai R*ợ*u đế trong tay , sẽ định đổ vào ly của Cố Thiếu Kiệt .
Ngay tại lúc đó , lại có một âm thanh truyền đến :" Chờ một chút."
Người ở đây theo hướng âm thanh nhìn lại , chỉ thấy Lâm Khả Tâm đi đến , trong tay cầm một bình Whiskey , hẳn là vừa rồi nhờ người phục vụ đem tới.
Lâm Khả Tâm chen vào trong đám người , đi tới trước mặt Tư Đồ Viêm và Cố Thiếu Kiệt .
"Khả Tâm , em cầm R*ợ*u tới đây làm gì? Nếu bị bể, sẽ không tốt đâu , nhanh để lại chỗ cũ đi." Ngữ khí ôn nhu của Tư Đồ Viêm hỏi Lâm Khả Tâm , nhưng rõ ràng là đang răn dạy cô đừng nhiều chuyện.
Bất quá , cô đã quen thuộc với ánh mắt đó , nghĩ đến kết quả của mình sau khi làm chuyện này , Lâm Khả Tâm không khỏi co rúm lại , nhưng cô do dự một chút cuối cùng vẫn cắn chặt răng tiếng đến: " Viêm , nghe anh nói , em thế nào lại không cẩn thận như thế ?"
Lâm Khả Tâm cười duyên oán trách nhìn Tư Đồ Viêm , nhưng nụ cười này không thể che đậy sự khẩn trương của cô , sau đó cô nhìn về phía Cố Thiếu Kiệt và Hách Sa Sa nói: " Cố Ca Ca , Sa Sa , hôm nay là ngày vui của hai người , nếu Viêm phải kính các người một ly , tôi đi theo mà không uống giống vậy thì rõ ràng không có đạo lý ,có đúng không?"
Nghe lời nói của Lâm Khả Tâm , tất cả mọi người đều trố mắt ra.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc