A Love Story Of Teen - Chương 67

Tác giả: Ngaytho259

Tóm tắt chap trước: Sau khi cứu nó, Thường Khánh phải nhập viện. Nó thức trắng cả đêm hôm Thường Khánh nằm trên giường mổ. Vì Thường Khánh mất quá nhiều máu, mà nó lại là người duy nhất hôm đó trùng nhóm máu với anh chàng nên nó đã tình nguyện hiến máu. Thế nhưng, sau đó, nó cũng đổ bệnh vì kiệt sức. Mạnh Khoa sang Hàn thì gặp Eun Ji – em gái Shin và đã kết bạn với cô nhỏ. Hy Vân thì từ bỏ Thường Khánh và bay sang Pháp. Một ngày cũng như mọi ngày, Thường Khánh có vẻ thất vọng vì nó không nhớ SN anh chàng.....
Enjoy!
******

6h tối. Nhà bếp. Nó ôm cái tô sành trên tay, tay kia cầm đồ đánh trứng hì hục đánh lấy đánh để. Mặt nó lấm lem bột. Lão Quân đứng kế bên. Trên bàn, cơ man nào là trứng, vỏ trứng, bột làm bánh, kem, rồi nào là dâu, nho và nhiều trái cây khác để trang trí bánh đang nằm lăn lóc.
Nhiều nhất là vỏ trứng gà. Phải đến hơn chục cái.
Số là nó rất vụng về trong việc tách lòng đỏ và lòng trắng trứng ra, “thành quả” là hơn chục cái trứng “vô tội” đã bị nó “hủy diệt” và đang nằm sếp sòng trong chảo. Hix, chắc lát nữa hai anh em nó ăn món hột gà ốp-la trừ cơm luôn quá.
May mà cuối cùng cũng đánh xong. Nó đặt cái tô lòng trắng trứng lên bàn, nhỏen cười :
_Anh hai! Xong rồi! Anh chỉ tiếp đi!
Lão hai lắc đầu ngán ngẩm:
_Có mỗi việc tách và đánh trứng mà mày ngốn hết của tao mấy tiếng! Lúc mày hoàn thành cái bánh chắc tóc tao cũng ngã màu muối tiêu mất rồi ~
Nó phụng phịu:
_Tại anh giành hết sự khéo tay của em chứ bộ! Chưa gì mà đã bắn liên thanh!
Lão Quân lườm nó:
_Chỉ giỏi cãi trả! Nè! – Lão đưa cái tô khác cho nó, bảo – Bỏ đường kính với bơ vào, đánh cho bông lên rồi bỏ lòng đỏ zô đánh tiếp!
Nó cầm lấy cái tô, ngoan ngõan:
_Zạ sư phụ!
Cứ thế, hai anh em quần thảo cái nhà bếp đến tối mà quên luôn việc ăn cơm. Lâu lâu trong bếp lại phát ra tiếng lạch cạch lộc cộc do nó làm rớt đồ và tiếng lão Quân nhặng xị cả lên, như:
_Á Á! Bỏ từng ít một thôi! Hư cái bánh bây giờ!
Chút nữa lại là tiếng nó:
_Anh ơi... Bột đặc quá đánh hết nỗi rồi!
_Mày là em tao mà sao ngốc thế! Lấy máy đánh trứng mà đánh!
Rồi thì:
_Tao đã bảo phải bật lò trước 10 phút mà! Mày lề mề như thằng hề ấy!
Hay là:
_Sao mày láng bột nhìn nham nhở thế! Ai mà dám ăn!
v/v và v/v....
8h30 tối. Tác phẩm hoàn thành! Nó mở cửa lò, lấy bánh ra, đặt lên bàn.
Hic, nhìn không được bắt mắt cho lắm. Nhưng nếu trét kem lên thì chắc hem đến nỗi nào. Nó lấy tô kem trét lên bánh như chú thợ hồ trét vữa, mất thêm 30 phút nữa. Vừa hớn hở vì cuối cùng bánh cũng đã làm xong chưa được bao lâu thì nó lại ỉu xìu vì trông cái bánh chả khá khẩm hơn mấy:
_Sao kì zậy nè! Nó hết ra hình cái bánh rồi ~
_Ai bảo! Đã nói là để tao phụ cho mà không nghe!
_Có lí do mà ~ - Nó nhìn ông anh – Vì đây là cái bánh đặc biệt nên chỉ mình em được làm thôi!
Lão Quân cười mỉa:
_Ừ~ Cái bánh đặc biệt nhất trên đời đấy! Từ lúc cha sanh mẹ đẻ đến giờ, tao chưa thấy cái bánh nào “xinh đẹp” một cách đặc biệt đến thế!
Nó lừ mắt nhìn anh hai:
_Thôi đủ rồi nhaz!
Lão Quân xoa xoa đầu nó:
_Ừ, không chọc mày nữa, thôi lấy trái cây trang trí lên đi! Nhìn sẽ đỡ hơn đó!
Hơn 9h.
Nó bỏ cái bánh zô hộp, tháo tạp dề ra rồi phóng như bay lên nhà trên. Lão Quân đang dọn chén đũa ăn cơm ở phòng ăn, ngước lên hỏi:
_Đi đâu zậy?
_Đi giao bánh! – Nó đáp cụt ngủn.
_Ở nhà ăn cơm đã!
Nó xỏ dép vào, đáp:
_Anh ăn trước đi! Em chờ ba zề ăn luôn! Bây giờ em phải đi giao bánh cái đã! Gần khuya rồi!
Lão Quân chạy ra:
_Ê mà khoan! Cái mặt mày như kon mèo kìa! Rửa đi rồi hẵng đi!
_Suýt quên! – Nó tí ta tí tởn chạy lại vòi nước.
---------------------------------------
Nhà Thường Khánh. Nó đặt hộp bánh kem trước cổng, móc điện thoại ra nhắn tin cho anh chàng “Có quà trước cổng! Không ra sẽ tiếc suốt đời”. Rồi nó chạy biến.
Lát sau, Thường Khánh vừa tắm xong [có thói quen tắm khuya], cổ còn vắt cái khăn tắm và tóc tai thì ướt nhẹp, bước ra cổng trong cái quần ống rộng và cái áo thun ba lỗ [mà hem có lỗ] màu trắng.
Nhìn qua nhìn lại mà không thấy nó đâu, anh chàng lầm bầm “Đồ ngốc này đang định giở trò gì nữa đây?! “. Chưa thắc mắc được lâu thì mắt anh chàng đập phải vật gì đó nằm dưới đất. Thường Khánh cầm lên và phát hiện trên đó có đính một tờ giấy:
“Chúc sinh nhật vui vẻ! Xin lỗi vì hem biết bữa nay là SN anh! Đây là quà sinh nhật và cũng là quà xin lỗi, do chính tui làm nên chắc ăn sẽ hơi bị “ẹ” đó! Thông cảm nha ~ Tui hem có khiếu nấu ăn.
P/s: Đừng nghĩ là tui hem coi anh là người quan trọng nhaz! Thực ra, anh rất quan trọng đối zới [sau đó là chữ gì đó bị nó xóa mất rồi và ghi đè lên ba chữ:] nhiều người đó!”
Anh chàng bật cười:
_Định ghi “quan trọng đối với tui” chứ gì! Đồ ngốc này thật là....
Thường Khánh xách hộp bánh vô nhà, tuy nét mặt không biểu lộ nhưng lòng thì đang phơi phới niềm vui và hạnh phúc....vì một món quà nho nhỏ từ một “đồ ngốc” đã khiến trái tim anh chàng loạn nhịp ....
---------------------------------------------
Hàn Quốc.
Shin đang ở trong bệnh viện cùng Eun Ji. Cô nàng mới phẫu thuật xong nên còn khá yếu. Đến giờ ăn cơm, Shin đứng dậy bảo:
_Anh đi mua cơm nhé! Đợi ở đây! Đừng đi đâu đấy!
Eun Ji kéo áo Shin lại:
_Anh hai thức cả đêm trông em rồi! Anh ngồi nghỉ đi, để em đi mua cho! – Cô nàng lên tiếng rồi giở cái chăn đang đắp ngang người ra, toan bước xuống. Shin vội ngăn:
_Không được! Em yếu như ốc sên ý! Không tự đi được đâu…
Eun Ji quả quyết:
_Em biết em ra sao mà. Yên tâm đi! Vết mổ hết đau rồi... Em tự đi được.
_Nhưng...
_Anh hai! – Eun Ji cắt ngang câu nói của Shin. – Em đâu phải con nít đâu mà để anh chăm sóc từng li từng tí.
Anh chàng đành gật đầu trước con em bướng bỉnh:
_Thôi được rồi! Đi đứng cẩn thận đấy!
CANTEEN Bệnh Viện.
Eun Ji cầm cái cà-mên, đang ung dung bước đi thì chợt nghe nhói chỗ vết mổ. Cô nàng đứng sựng lại, định đợi cho hết đau thì đi tiếp nhưng cơn đau vẫn không thuyên giảm. Cái cà-mên trên tay Eun Ji suýt rớt xuống thì chợt có người lao đến đỡ. Cô nàng ngước lên:
_Mạnh Khoa?!
Một bàn ăn ở canteen. Mạnh Khoa và Eun Ji đang ngồi đối diện nhau. Anh chàng bắt chuyện trước:
_Ca mổ thành công chứ?!
Eun Ji bật cười:
_Nếu không thành công thì tôi đâu có ngồi đây để nói chuyện với anh như thế này!
Anh chàng gãi đầu. Ngớ ngẩn thật. Chính Mạnh Khoa cũng không hiểu tại sao mình lại hỏi câu hỏi ngớ ngẩn ấy.
_Anh tháo băng mắt ra rồi à? – Eun Ji nói tiếp.
_Ừ...hôm qua!
_Bây giờ anh thấy mọi thứ rõ hơn rồi chứ?
_Rõ như ban ngày í!
Eun Ji lại cười:
_Thì đang là ban ngày mà.
Mạnh Khoa lại phải cười đỡ lời, gãi đầu. Kì lạ thật, anh chàng cứ ăn nói và cư xử như một thằng ngốc khi ở bên Eun Ji....
Sau buổi nói chuyện đó, Mạnh Khoa mới biết rằng Eun Ji là một diễn viên và cô nàng kém anh chàng một tuổi.
---------------------------------
12T4. Chưa vào học. Lớp nó hỗn loạn như một một cái chợ vỡ. Mấy thằng con trai quậy phá rượt nhau phóng cả lên bàn. Đầy đủ âm thanh như hát hò, **** lộn,....
Nó đang ngồi t8m với bạn Lam iêu quý. Sực nhớ đến anh chàng Vĩnh Trường hồi hè mới tỏ tình với con bạn mình, nó huých con bạn, cười cười.
_Nè! Bạn í sao rồi!?
Nhỏ Lam tròn mắt:
_Bạn nào?! Bồ hỏi thế thì ai hiểu!
_Thì bạn Vĩnh Trường chứ bạn nào! Hai người sao rồi!?
Mặt nhỏ Lam đỏ dần, con nhỏ đáp:
_Thì bình thường....
Nó phá lên cười, chọc nhỏ bạn:
_Bình thường thì nói là bình thường. Làm gì mà bồ phải bẽn lẽn như con gái vừa về nhà chồng thế!?
Nhỏ Lam vừa “thẹn” vừa tức, liền đè nó ra đánh. Chẳng biết con nhỏ cố tình hay cố ý mà lại đẩy nó ngả vào người Thường Khánh, hiện đang ngồi đọc sách.
Anh chàng nhìn sang hai đứa. Nhỏ Lam cố tình cười thật lớn, miệng thì nói:
_HOHOHO, Xin lỗi bồ nhaz. Mình hem cố ý.
Nó nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống con bạn, rồi quay sang Thường Khánh. Anh chàng lia đôi mắt lạnh hơn đá qua nó. Nó vừa định quay mặt đi thì Thường Khánh lên tiếng:
_Cái bánh hôm qua....
Chẳng hiểu sao nó lại hồi hộp khi nghe anh chàng nói. Còn Thường Khánh, tuy đầu thì hem nghĩ như zậy nhưng miệng lại thốt lên:
_Cô có biết làm bánh không thế?! Cả trang trí nhìn cũng không giống ai!
Nó thoáng im lặng rồi bật đứng phắt dậy, lừ mắt nhìn anh chàng, tuôn một hơi vì uất:
_Có cần phải nói quá đáng zậy hok? Anh có biết là tui đã mất bao nhiêu thời gian để làm cái bánh đó không? Ừ, xấu chứ gì! Ừ, dở chứ gì?! Anh là đồ tồi, đồ không biết tôn trọng thành quả lao động của người khác.
_Tui...- Thường Khánh định nói gì đó, nó chặn họng.
_Anh định nói là anh đã vứt cái bánh đó vào thùng rác chứ gì? Là từ nay tui đừng làm mấy cái bánh gớm ghiếc đó cho anh ăn nữa chứ gì?! Tui biết mà! Anh là cái đồ...
Nó tức đến mức không biết nói thêm gì nữa sau khi xối một tràng zô mặt hắn. Càng nghĩ càng thấy bực, nó đã tốn hết cả buổi chiều và cả buổi tối để làm bánh cho hắn ăn, còn hy sinh cả bữa cơm để mang bánh qua cho hắn, thế mà....
Nó ném cho anh chàng cái nhìn đầy lửa rồi định lôi con Lam đi quay đi thì Thường Khánh kéo lại:
_Tui ăn hết cái bánh đó rồi.
Nó trợn trắng nhìn anh chàng:
_Dở như zậy mà anh cũng ăn sao?!!!
Thường Khánh lôi nó ngồi xuống, chậm rãi:
_Tuy không ngon nhưng cũng không đến nỗi nào.... – Anh chàng nhìn nó - Cảm ơn nhaz! Đây là lần đầu tiên có người làm bánh SN cho tui đó!
Rồi anh chàng mỉm cười zới nó và quay qua đọc sách tiếp. Tên này đúng là nóng lạnh thất thường mà. Mới ban nãy còn....
Nó đơ người, hơi bị xúc động đậy tí xíu. Nhỏ Lam giật giật tay nó:
_Cái gì nhập zô hắn zậy? Hồi nãy thì kiêu như ông tướng, sao bây giờ lại....
Nó nhún vai:
_Ai biết đâu!
_Nói thế thôi chứ ai mà chẳng biết - Nhỏ Lam lại giở giọng chọc – Vì “ai đó” mà “hoàng tử băng giá” phải tan băng ấy nhỉ?!
Nó lườm lườm, thục cùi chỏ vào tay nhỏ bạn, nhưng không thể không nở nụ cười “e thẹn”:
_Dẹp bồ đi!
Chợt nhỏ Lam thở dài, chống tay lên bàn:
_Nhìn hai bồ thấy zui thiệt nhưng nghĩ lại thì mình thấy tội tội cho Mạnh Khoa thế nào ấy....
Nó lặng lẽ cúi đầu, không nói gì. Đúng vậy! Nó cũng thấy có lỗi với Mạnh Khoa lắm...Anh chàng đã làm rất nhiều việc cho nó, vậy mà nó chẳng bao giò có cơ hội đáp lại mà chỉ toàn làm anh chàng đau thôi...
_Mà trước khi đi... - Nhỏ Lam tiếp tục nói - Trước khi đi hắn còn nói là...Sau khi ca phẫu thuật thành công, người đầu tiên hắn muốn nhìn thấy sau khi tháo băng ra...là bồ đó....
Câu nói của nhỏ Lam càng khiến không gian chùn xuống thấy rõ...Nó biết làm gì để anh chàng có thể quên nó đây??!!!
----------------------------------------------
Hàn Quốc.
Vài ngày nữa là Mạnh Khoa sẽ trở về Việt Nam để nhập học.
Dạo này anh chàng suy nghĩ về Eun Ji hơi bị nhiều. Không biết từ lúc nào, anh chàng đã thôi ít nhớ về nó...mà thay vào đó, hình ảnh cô gái với nét mặt dịu dàng đáng yêu Jang Eun Ji ngày càng xuất hiện nhiều hơn trong đầu anh chàng.
Mạnh Khoa cũng chẳng biết mình đang nghĩ gì nữa....
Ngày Mạnh Khoa lên máy bay trở về nước.
Phòng Eun Ji. Cô nàng đang sắp xếp đồ đạc bỏ vào vali, và không còn mặc áo bệnh nhân nữa...Có lẽ Eun Ji cũng xuất viện vào hôm nay.
Mạnh Khoa đứng trước cửa phòng của cô nàng từ lúc nào.
_Eun Ji à... – Anh chàng lên tiếng gọi khẽ.
Cô nàng quay ra:
_Là anh sao? Em đang định sắp xếp xong đồ sẽ qua chào anh....
_Hôm nay em ra viện à?
_Dạ. – Eun Ji mỉm cười.
_Anh cũng thế, hôm nay anh sẽ bay về Việt Nam – [Eun Ji thoáng bất ngờ rồi có vẻ cô nàng không vui khi nghe Mạnh Khoa nói] Anh chàng tiến vào phòng - Để anh sắp xếp đồ phụ em.
Eun Ji gật đầu. Trong lúc Mạnh Khoa đang bỏ đồ vào vali thì một chiếc hộp trong đó văng ra. Một chiếc chìa khóa rơi ra từ trong hộp. Anh chàng nhặt chiếc chìa khóa lên và phát hiện ra nó hơi bị quen quen.
Mạnh Khoa ngồi xuống giường, ngắm nghía chiếc chìa khóa. Anh chàng lục tìm trong trí nhớ một hồi rồi kinh ngạc nắm chặt chiếc chìa khóa. Đây là chiếc chìa khóa để mở chiếc hộp của nó tặng trong dịp SN anh chàng. Và...anh chàng đã vứt xuống sông rồi còn gì. Sao Eun Ji lại có....
Không thể nhầm lẫn được. Vì cái hộp gỗ đó là do bác nó làm chủ xưởng mộc tự tay làm tặng. Cả chiếc chìa khóa cũng được đúc riêng, nên mang vẻ đẹp rất khác biệt. Nói chung là trên đời chỉ có một....Nên anh chàng không thể nhầm lẫn!
_Em có cái này từ đâu thế? - Mạnh Khoa đưa chiếc chìa khóa lên hỏi Eun Ji.
Cô nàng ngồi xuống cạnh Mạnh Khoa, chậm rãi nói:
_Có lần em đi đóng phim ở Busan, đang dợt ở ngoài biển thì thấy chiếc chìa khóa này dạt vào...Thấy dễ thương nên em quyết định giữ nó. Sao vậy?
Mạnh Khoa như không tin vào tai mình.
Ông trời định chơi trò gì đây?! Mạnh Khoa vứt chiếc chìa khóa đó đi là để làm nó hiểu rằng, dù thế nào đi nữa thì anh chàng vẫn yêu nó, là để gián tiếp nói rằng, anh chàng sẽ không bao giờ mở chiếc hộp có lá thư “xin lỗi vì tôi không yêu anh” của nó ra.
Vậy mà, chiếc chìa khóa ấy lại có thể “vượt trùng dương” và rơi vào tay của Eun Ji.
Cái gọi là “số phận” có thật sao????!!!!!
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc