9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc - Chương 22

Tác giả: Tiếu Giai Nhân

Khát Vọng

“A, nước chảy ra hết rồi!”
Đường Hoan bối rối đẩy bình nước ra, cúi đầu nhìn xuống иgự¢ mình, thấy cảnh tượng kiều diễm bên dưới, nàng xấu hổ ngẩng đầu lên, vừa vặn đối diện với ánh mắt ngập tràn lửa nóng của Tống Mạch.
Nàng xấu hổ giận dữ trừng hắn một cái, hai tay che иgự¢ vội vàng quay đi, giọng nói vừa ngượng ngùng lại mang theo chút thầm oán: “Nhị thúc, thúc đừng nhìn nữa!” Giống y như cô gái nhỏ làm nũng trước mặt tình lang.
Đầu óc Tống Mạch rung động, chợt ý thức được mình đang làm điều không đúng, lắp bắp giải thích: “Cẩm Chi, nhị thúc, nhị thúc không phải cố ý! Con, con mau trở về đổi xiêm y đi!”
Đường Hoan đứng yên ở đó, đầu cúi càng thấp.
Tống Mạch có chút hoảng sợ, chẳng lẽ…chẳng lẽ chất nữ hiểu lầm hắn càn rỡ nên tức giận?
“Cẩm Chi, thực sự không phải nhị thúc cố ý đâu, ta…”
“Nhị thúc, thúc đừng nói nữa, đương nhiên con biết thúc không cố ý, người là nhị thúc của con, làm sao có thể…Nhị thúc, con, con, người con ẩm ướt thế này rồi, thúc bảo con làm sao có thể trở về đây? Trên đường đi bao nhiêu người như vậy, bị người ta nhìn thấy, con, con làm sao còn có mặt mũi mà sống tiếp nữa?” Đường Hoan nhìn sang ruộng lúa xung quanh, sau đó nhanh chóng ngồi xuống, hai bàn tay siết chặt lấy hai cánh tay, xấu hổ không chịu nổi.
Nhìn bóng dáng nhỏ bé của nàng ngồi ở đó, Tống Mạch hối hận cực kì, vì sao hắn lại không nghĩ tới việc này?
Bây giờ nên làm thế nào đây?
“Con có mang khăn không? Cứ lau trước đã…” Đầu hắn đầy mồ hôi, vừa nói vừa cố gắng dập tắt lửa nóng bất thình lình nổi lên.
Đường Hoan lắc đầu, “Thôi nhị thúc, thúc làm việc đi, con ngồi ở đây một lát, trời rất nóng, sẽ nhanh khô thôi.”
Tống Mạch há mồm muốn nói với nàng rằng mặc quần áo ướt như vậy thì không tốt cho sức khỏe nhưng nếu không như vậy, hắn cũng không nghĩ ra cách nào tốt hơn, chần chừ một lát cuối cùng đành bất đắc dĩ xoay người, tiếp tục đi làm. Trong đầu lại nghĩ buổi trưa phải nấu cho chất nữ một bát nước gừng, hẳn chất nữ sẽ không sao.
Đi được thêm vài chục bước, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng động. Tống Mạch quay đầu, chợt phát hiện không thấy chất nữ đâu, bên ruộng chưa gặt có một tảng đá lớn, hai chân nhỏ của chất nữ chợt lộ ra.
Hắn hoảng sợ ném bó lúa trong tay chạy tới nơi đó.
Chạy tới nơi mới phát hiện chất nữ đang nằm trên mặt đất, lấy mũ rơm che mặt, áo ngoài cởi ra vén sang hai bên lộ ra da thịt trắng nõn mịn màng bên trong cùng với cái áo yếm bị ướt một nửa, hai đỉnh hồng phấn nho nhỏ dựng thẳng trên bầu иgự¢ no đủ, ánh nắng mặt trời chiếu vào khiến hắn nhìn thấy thật rõ. Cổ họng Tống Mạch khô rát, ánh mắt dừng lại ở eo nhỏ mà cái yếm của nàng không che hết, tinh xảo như vậy đáng yêu như vậy, tựa như chỉ cần hai bàn tay của hắn cũng có thể bao được hết.
Hắn chợt hiểu ra chất nữ muốn làm gì, chuẩn bị xoay người rời đi, âm thầm hy vọng chất nữ không chú ý tới mình.
“Nhị thúc!”
Tựa như nghe được tiếng động, Đường Hoan lấy mũ rơm ra, chợt phát hiện trên đỉnh đầu mình là một nam nhân hai má đỏ bừng. Nàng hét lên một tiếng rồi kéo áo ngoài vào, hai mắt nhắm lại, e thẹn nói: “Nhị thúc, con, con nghĩ như vậy quần áo sẽ mau khô hơn, thúc, con, con không phải cố ý cởi đồ ra…nhị thúc!”
Nàng xấu hổ xoay người giấu mặt đi, dáng người linh lung càng thêm rõ ràng.
“Không sao, không sao, nhị thúc…còn tưởng con bị say nắng nên ngất xỉu…vậy con cứ nằm đi, thúc đi đây!”
Tống Mạch hoảng hốt bỏ chạy.
Đường Hoan cười đến run người, cố gắng che miệng không để mình phát ra âm thanh gì.
Đã nhìn nhiều đến thế rồi, vẫn còn muốn giữ quan hệ thúc cháu đơn thuần nữa sao?
Mơ đi!
Buổi trưa, Tống Mạch cùng Đường Hoan về nhà, việc đầu tiên hắn làm là nấu nước gừng cho nàng uống.
Đường Hoan cầm một bát to, cảm động đến mức lệ tràn khóe mi: “Nhị thúc, thúc đối với con thật tốt, sau này nếu con có thể gặp được một nam nhân đối tốt với con chỉ bằng một nửa thúc thôi, con đã cảm thấy mỹ mãn lắm rồi.”
Tống Mạch cười trêu nàng: “Ngốc à, yên tâm đi, sau này nhị thúc sẽ tìm cho con một tướng công còn tốt hơn thúc nhiều, nhất định khi con gả đi ngày nào cũng sống thật vui vẻ.” Chất nữ đẹp như vậy tốt như vậy, nam nhân nào lấy được nàng chính là có phúc lớn. Việc hôn nhân với Đổng gia coi như mắt của hắn và đại ca bị mù, sau này, nhất định hắn phải xác định rõ nhân phẩm của nhà trai rồi mới đính
hôn, không thể để chất nữ chịu nửa điểm thương tổn.
Đường Hoan bĩu môi xinh, ngửa đầu nhìn hắn, tròng mắt lấp lánh, “Nhị thúc, ở trong lòng Cẩm Chi, thúc chính là nam nhân tốt nhất, trên đời này sẽ không có ai tốt hơn thúc nữa.”
Vẻ mặt nàng rất chân thành, trong mắt có một tia tình ý say đắm khó có phân biệt, Tống Mạch không hiểu sao lại cảm thấy có chút khẩn trương, đang định tìm tòi nghiên cứu cẩn thận, nàng lại cúi đầu tiếp tục uống canh. Trong lòng đột nhiên trào lên cảm giác mất mát, vì sao lại mất mát? Hắn không dám nghĩ tiếp. Tống Mạch lắc đầu, không nghĩ nữa, đi ra ngoài nấu cơm.
Sau khi ăn xong, hắn kiên trì bắt Đường Hoan ở nhà, nói thế nào cũng không cho nàng đi ra gặt lúa nữa.
Đường Hoan tiễn hắn ra tận cửa lớn, đứng tựa vào cửa lưu luyến nhìn theo hắn: “Vậy nhị thúc nhớ trở về thật sớm đó, con sẽ làm cơm tối chờ thúc.”
Tống Mạch vui vẻ đồng ý, đi nhanh về phía trước. Quẹo qua một ngã rẽ, hắn chợt xúc động quay đầu lại, bất ngờ phát hiện ra chất nữ vẫn đứng ở đó nhìn hắn. Ánh mắt chạm vào nhau, nàng nhoẻn miệng cười với hắn, giống như một đóa hoa tường vi rực rỡ, kiều diễm bức người.
Tim như ngừng đập, đầu óc Tống Mạch mờ mịt, còn chưa kịp nghĩ ra nên đáp lại thế nào, tấm mắt đã bị vách tường che khuất.
Bước chân chợt dừng lại, hắn nhớ tới cảm xúc khác lạ vừa rồi. Chất nữ ỷ lại vào hắn, chất nữ nhìn theo hắn, chất nữ chờ hắn trở về như vậy , thật sự càng ngày càng giống như một thê tử…
Tại sao lại xuất hiện giấc mơ hoang đường đến nhường này?
Tống Mạch ảo não siết chặt tay.
~
Hắn đi rồi, Đường Hoan đóng chặt cửa lớn rồi đi vào phòng trong, chui vào trong ổ chăn của Tống Mạch ngủ say. Mấy hôm nay vì giả làm chất nữ ngoan ngoãn hiếu thảo mà nàng chẳng thể nào ngủ đủ, tình hình hôm nay thân thiết cũng không đến nỗi tệ lắm, bây giờ nàng phải ngủ bù đến tối mới có thể tiếp tục trêu đùa Tống Mạch được.
Nàng vừa ngủ một lát mà đã đến hoàng hôn, ngủ đến trời tối luôn, đột nhiên nàng ngửi thấy mùi thơm của cháo hầm.
Đường Hoan hoảng sợ mở to mắt, vừa nhìn ra ngoài đã phát hiện trời tối lắm rồi.
“Nhị thúc?” Nàng kinh ngạc gọi lớn.
Có người đi đến trước cửa, cách một tầng rèm cửa nói với nàng, “Cẩm Chi ngủ dậy rồi sao? Vậy con mau đứng lên đi, cơm nấu sắp xong rồi.”
Cho dù da mặt có dày đến đâu, Đường Hoan vẫn cảm thấy ngượng ngùng, đã hứa là buổi tối sẽ nấu cơm, ai ngờ…
Nàng chậm chạp mặc xiêm y vào rồi đi ra ngoài rửa mặt, hai má nhăn nhó đứng bên cạnh Tống Mạch, đỏ mặt giải thích: “Nhị thúc, con, con buổi trưa có chút buồn ngủ nhưng nằm trong chăn mãi mà không ngủ được, nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện ra những hình ảnh….con rất sợ, chùm kín chăn mà cũng không dám mở mắt, nghĩ tới tối qua có nhị thúc ôm con sẽ không còn sợ nữa nên mới đắp chăn của thúc lên, rồi, rồi ngủ say mất….Nhị thúc, thúc, thúc trở về từ lúc nào vậy? Thúc đã mệt mỏi cả một ngày rồi, vì sao lại không gọi con dậy để chất nữ nấu cơm cho thúc ăn…”
Tống Mạch đang thái dưa chuột ở bên cạnh, thấy hai má nàng đỏ bừng, thì cười nói: “Không việc gì, ngủ thì cứ ngủ đi, nhị thúc không mệt chút nào đâu. Được rồi, giúp nhị thúc bê bàn ra, rồi ăn cơm thôi.”
Đường Hoan ngoan ngoãn làm theo.
Gạo trắng tinh vo thật kĩ hầm nhừ làm cháo, bỏ vào chút muối rồi trộn với dưa chuột dấm chua, lại thêm một đĩa dưa muối, còn có cả một quả trứng gà, đó là trứng gà Tống Mạch bỏ thêm vào khi nấu cháo, đương nhiên không phải để cho hắn ăn mà là cho chất nữ ngoan của hắn. Trứng gà nhúng qua nước lạnh rồi, không còn nóng lắm, hắn đưa cho nàng: “Ăn đi, hai ngày nay con gầy đi nhiều quá.”
Đường Hoan nhận lấy trứng gá, lặng lẽ nhìn xuống bộ иgự¢ của mình, rất muốn hỏi Tống Mạch làm sao mà biết nàng gầy đi nhiều, chẳng lẽ là sờ иgự¢ mà ra? Bộ иgự¢ của nàng rõ ràng là rất hùng vĩ nha!
Nàng thuần thục bóc trứng gà sau đó tách ra một nửa cho hắn, “Nhị thúc ăn đi, dù sao cũng là trứng gà nhà mình, lần sau nhị thúc đừng chỉ nấu cho mình con, mỗi người chúng ta một quả. Người là nhị thúc của con, làm việc vất vả như vậy rồi còn ăn không đủ nữa, chất nữ sẽ đau lòng.”
Nàng nói nàng đau lòng cho hắn…
Tim Tống Mạch không chịu khống chế đập nhanh liên hồi. Lời nói này, làm sao chất nữ có thể nói ra đây?
Nhưng cũng đúng thôi, bọn họ là thúc cháu, chất nữ vẫn luôn coi hắn là thúc thúc ruột thịt, đương nhiên là nghĩ cái gì thì nói ra cái ấy.
Nhân lúc hắn còn đang sửng sốt, Đường Hoan mỉm cười bỏ trứng gà vào trong bát hắn.
Đối diện với khuôn mặt tươi cười của nàng, Tống Mạch cũng không tự giác mỉm cười.
Sau khi ăn xong, Đường Hoan chủ động giành lấy việc rửa bát, rửa xong rồi nàng còn hỏi Tống Mạch: “Nhị thúc, con đi nấu nước tắm đây, nhị thúc đã tắm chưa?”
Tống Mạch vừa đi nhốt gà trở về, “Con cứ đun cho con thôi, nhị thúc tắm nước lạnh là được.” Hắn rửa tay rồi giúp nàng rửa sạch thùng tắm, đem vào phòng phía tây, khi đi ra, không nhịn được thử thăm dò hỏi: “Cẩm Chi, hay là đêm nay con chuyển về phòng phía tây ngủ đi?” Chung quy cũng là một đại cô nương rồi, hai người ngủ cùng một phòng thì không tốt lắm.
Đường Hoan ngồi xổm trong bếp đun nước, hai mắt nhìn chằm chằm ngọn lửa cháy bập bùng, môi mím chặt lại, không nói gì, chỉ vươn tay ra đút thêm một que củi.
Đây là không muốn sao…
Tống Mạch bất đắc dĩ thỏa hiệp: “Thôi vậy, qua hai ngày nữa chờ con quen rồi nói sau.”
Khóe môi Đường Hoan lập tức cong lên, Tống Mạch nhìn thấy, cảm thấy thật buồn cười, thầm nghĩ chất nữ vẫn còn là tiểu hài tử a…
Nước đun xong, hai người thay nhau rửa mặt.
Rửa xong rồi, Đường Hoan tết tóc lại rồi đi đến nhà phía đông.
Tống Mạch không gội đầu, mệt mỏi một ngày trời, giờ hắn chỉ muốn ngủ yên một giấc.
Đường Hoan mặc trung y đứng trong phòng, tóc thì dùng khăn 乃úi lên. Thấy Tống Mạch chuẩn bị nằm xuống, nàng liền đi đến cạnh giường, nhỏ giọng hỏi: “Nhị thúc, thúc đã ngủ chưa?”
Tống Mạch lập tức ngồi dậy, “Chưa, làm sao vậy?”
Đường Hoan tuột khăn ra đưa cho hắn, “Nhị thúc, tóc con dài quá, đứng lau rất mỏi tay, thúc giúp con được không? Trước kia đều là cha con…” Nói được một nửa thì không nói tiếp được nữa.
Trong lòng Tống Mạch tê rần, không chút do dự tiếp lấy khăn, “Đưa cho thúc, nhị thúc giúp con.”
Đường Hoan yên lặng đưa cho hắn. Tống Mạch ngồi xếp bằng ở đầu giường gần lò sưởi, cẩn thận lau tóc giúp nàng, từ trên xuống dưới. Ánh mắt chạm vào vành tai trắng mịn của nàng, hắn lập tức nhắm mắt lại.
“Ưm, thật thoải mái a, có nhị thúc thật tốt.” Đầu Đường Hoan nhẹ nhàng đung đưa theo động tác của hắn, giọng nói mềm mại, “A, nhị thúc nhẹ chút, con đau…”
Trời bên ngoài đã tối mịt, nhà người trong thôn đến buổi tối cũng không đốt đèn, có một số việc sờ soạng là có thể làm được, nếu không thể thì chờ đến hừng đông là được. Tống gia cũng không phải ngoại lệ, nhưng đêm nay, Đường Hoan cố ý thắp một ngọn nến.
Trong căn phòng khép kín, ánh nến vàng dìu dịu mờ nhạt, trên chóp mũi vương mùi thơm ngát của con gái, bên tai là tiếng nàng mềm mại duyên dáng gọi, hô hấp của Tống Mạch không chịu không chế càng ngày càng trở nên nặng nề, chỉ ngóng trông mau mau chấm dứt. Đáng tiếc, bởi vì chột dạ nên hắn vẫn không dám yêu cầu nàng đừng nói gì.
“Nhị thúc, lưng áo con bị ướt rồi, để con ngả đầu về phía trước bên cạnh giường đi.”
“Được.”
Vì thế Đường Hoan xoay người ra cạnh giường, cúi đầu, mái tóc đen dài cũng được chuyển lên phía trước.
Động tác của Tống Mạch chợt cứng đờ.
Tư thế này, sườn mặt và cần cổ của nàng đều lộ ra, trung y rộng thùng thình theo động tác của nàng mà càng thêm lỏng lẻo, đỉnh tuyết trắng đẫy đà bên trong càng lộ ra nhiều hơn, nhìn thấy thật mê người.
Nếu vừa rồi cảm giác chỉ có khẩn trương, thì bây giờ cảm giác của Tống Mạch chính là nóng rực.
Nhưng hắn chỉ có thể làm bộ như không thấy, nếu như hắn bỏ dở nửa chừng, chất nữ mà truy hỏi, vạn nhất…
Hắn lấy khăn bao xung quanh mái tóc dài của nàng, nhẹ nhàng chà xát, nhắm mắt không dám nhìn nàng.
Hắn không nhìn nhưng Đường Hoan lại liếc mắt nhìn hắn. Tại vì vị trí nên nàng chỉ có thể nhìn thấy từ иgự¢ hắn trở xuống, nếu ngẩng lên trên nhìn, hắn có thể phát hiện ra động tác của nàng. Bên trên иgự¢ đương nhiên cũng không có gì hay mà xem, nhưng vì sao giữa hai chân hắn lại nhô lên thế này? Tuy bị hắn cố ý dùng trung y che khuất nhưng Đường Hoan vẫn tinh tường nhìn thấu.
Đường Hoan cười khẽ.
Nam nhân này, thành thật thì thành thật, cuối cùng vẫn không chịu được trêu chọc.
Sư phụ nói, không có nam nhân nào bị cám dỗ rồi còn có thể bình thường, sẽ thực dễ dàng động lòng a, đó là một loại bản năng muốn bộc phát ra, bản năng thức tỉnh rồi, càng khống chế càng áp lực, lại càng thêm khát vọng.
Nàng ở bên cạnh hắn quyến rũ hắn. Hắn không phải người canh rừng, hắn là nhị thúc của nàng, hắn phải chăm sóc nàng, cho nên ngay cả tránh né hắn cũng không thể. Như vậy, Tống nhị thúc, thúc còn có thể kiên trì bao lâu đây?
Đáng tiếc, nàng cần thêm một cơ hội tỏ tình với hắn, cơ hội chưa đến đã mạo muội thổ lộ sẽ khiến hắn hoài nghi. Quan hệ thúc cháu chính là gông xiềng vây khốn hắn cũng chính là trở ngại chính khiến nàng không thể dộng thủ.
Lau tóc xong, phía sau lưng của Tống Mạch đều ướt đẫm cả.
Đường Hoan làm như không có việc gì treo khăn lên, thổi tắt nến rồi cởi giày lên giường.
Tóc không nhỏ nước nữa nhưng vẫn còn ẩm, Đường Hoan đành tìm việc làm: “Nhị thúc, tóc con vẫn còn ẩm nên chưa ngủ được, ngồi mãi cũng chán hay để con giúp thúc xoa Ϧóþ vai đi? Thúc làm việc một ngày rồi, bả vai nhất định rất nhức mỏi.”
Trải qua đợt tra tấn kéo dài vừa rồi, khốn khổ của Tống Mạch đã sớm được bình ổn nhưng hắn không dám đồng ý với nàng, vừa nằm xuống đã buồn ngủ: “Không cần, bây giờ nhị thúc chỉ muốn ngủ, nếu không con cứ thắp nến lên khâu vá quần áo đi, đến khi tóc khô thì ngủ tiếp.”
“Nhị thúc, cha con không cho con thắp nến may vá vào buổi tối, cha nói là mắt sẽ dễ bị hỏng.” Đường Hoan mặt đối mặt với hắn, nhỏ giọng nói.
Tống Mạch nghĩ vậy cũng đúng, “Ừm, vậy con…”
Đường Hoan làm nũng nhào đến bên người hắn, “Nhị thúc, thúc cũng đừng khách khí với Cẩm Chi như vậy. Thúc chăm lo cho con nhiều như vậy, Cẩm Chi chỉ muốn hiếu kính người. Trước kia con lúc nào cũng xoa Ϧóþ bả vai cho cha con, giờ cha con đi rồi…con chỉ có mình thúc là người thân để hiếu kính, thúc đừng khách khí với con như vậy được không? Nếu thúc lại tiếp tục khách khí với con, con sẽ cảm thấy trong lòng thúc thực ra vẫn còn để ý chuyện của nãi nãi, không coi Cẩm Chi là chất nữ ruột thịt…”
Trong bóng tối, hơi thở ấp áp của nàng phả vào, bộ иgự¢ mềm mại đặt trên người hắn, cả người Tống Mạch cứng ngắc không thể nhúc nhích. Về phần nàng nói cái gì, hắn nghe thấy nhưng lại giống như không nghe thấy, trong đầu chỉ có ý niệm duy nhất là đồng ý với nàng, đồng ý xong rồi, nàng sẽ đứng lên, “Vậy được, Cẩm Chi giúp nhị thúc xoa Ϧóþ vai đi.”
“Vâng, vậy nhị thúc mau ngồi lên đi!”
Đường Hoan vui vẻ ngồi thẳng dậy.
Tống Mạch như trút được gánh nặng, chậm rãi ngồi dậy, ngồi xếp bằng, lưng quay về phía nàng.
Đường Hoan tiến lại gần hắn, tay nhỏ bé ϲởí áօ hắn ra: “Nhị thúc, cách xiêm y mà xoa Ϧóþ sẽ phải dùng nhiều sức, thúc cởi trung y ra đi, trong phòng tối lắm, nhị thúc không cần cảm thấy ngượng ngùng đâu. Hơn nữa, con còn nhớ cha đã từng nói, nương mất sớm, nãi nãi không thích con, cha lại thường xuyên bận rộn không lo được cho con, người trước đây chăm lo con nhiều nhất chính là nhị thúc, đến ôm con xì xì hay tắm rửa cho con nhị thúc cũng làm hết rồi…nếu bây giờ nhị thúc còn ngượng ngùng trước mặt Cẩm Chi vậy sau này Cẩm Chi gặp thúc chẳng phải sẽ xấu hổ lắm sao?”
(cái vụ “ôm con xì xì” này chính là…chính là…giải quyết nỗi buồn nhẹ cho trẻ con ấy mà : ))))
Tống Mạch dở khóc dở cười.
Hai việc này có thể nói nhập làm một sao? Khi đó nàng còn nhỏ hắn có tắm rửa cho nàng cũng không cần lo lắng người ngoài nói gì. Bây giờ chất nữ lớn rồi, chưa nói đến chuyện hắn để tay trần cho nàng xoa vai, chỉ riêng chuyện hai người ở chung một phòng, nếu truyền ra ngoài nhất định sẽ khiến người ta chỉ trích.
Hắn muốn cự tuyệt.
Đường Hoan biết hắn không dễ dàng đồng ý như vậy nên mặt dày ôm lấy bả vai rắn chắc của hắn, “Nhị thúc, thúc đồng ý với Cẩm Chi đi, Cẩm Chi, Cẩm Chi chỉ muốn hiếu kính thúc như hiếu kính với cha con thôi!”
Chẳng lẽ chất nữ vẫn không thể chấp nhận việc đại ca qua đời nên hoàn toàn đem hết tình cảm cha con đặt lên người hắn?
Tống Mạch miên man suy nghĩ, nhất thời không đành lòng đồng ý, nhắm mắt lại, cởi trung y.
“Nhị thúc thật tốt, vậy con bắt đầu xoa Ϧóþ cho nhị thúc nhé, nếu dễ chịu rồi, nhị thúc nhớ nói cho con biết một tiếng!” Đường Hoan quỳ gối xuống, hai tay đặt lên vai hắn, dùng sức ấn nhẹ.
Tống Mạch thực kinh ngạc. Ngoại trừ lúc đầu đối mặt với nàng mang đến cho hắn cảm giác kích thích khác thường, giờ hắn đã nhanh chóng cảm nhận được cảm giác thoải mái, cả người như được thả lỏng, lực tay của chất nữ vừa vặn tựa như đã rất quen thuộc với việc này.
Đại ca cũng từng để chất nữ hiếu kính thế này sao?
Tống Mạch cảm thấy có chút kì quái nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nếu đại ca có thể, vậy người làm nhị thúc như hắn cũng không cần quá câu nệ, chung quy cũng vẫn là nhà mình, hắn với chất nữ không ai nói ra, người ngoài làm sao biết? Huống hồ bọn họ ngay thẳng, chất nữ hiếu thuận với nhị thúc, đó là chuyện bình thường.
Lòng đang buộc chặt nay trở nên thả lòng, vật vẫn dựng thẳng ở phía dưới nay cũng mềm xuống
Đường Hoan nhận ra thay đổi của hắn, cười hỏi hắn: “Nhị thúc, thoải mái không?”
Tống Mạch gật đầu.
Đương nhiên là thoải mái rồi, trong lòng Đường Hoan oán thầm. Tuy không có võ công nhưng dù sao nàng cũng đã học qua về huyệt đạo trên cơ thể người, huyệt đạo nào ấn vào thì thoải mái, huyệt nào trọng yếu sẽ khiến người ta mất mạng, nàng đều biết rõ, hơn nữa khi bé còn được sư phụ xoa Ϧóþ nhiều lần. Sau này sư phụ còn cho nàng một quyển bí kíp xoa Ϧóþ, dặn rằng: Dùng cái này trên người nam nhân, trừ khi kẻ đó trời sinh không “giơ” nổi nếu không sẽ không có nam nhân nào không “cứng” lên.
Nàng im lặng nở nụ cười, “Nhị thúc, vậy thúc để con xoa xoa thắt lưng cho thúc đi?”
Con người trời sinh đã muốn hưởng thụ, đã đi được một nửa, đắm chìm trong sự hiếu thuận của chất nữ, khi bình tĩnh trở lại rồi, Tống Mạch đương nhiên không còn phản đối nữa, “Được, nhưng sức con yếu, ấn mấy cái là được, đừng cố quá sẽ mệt. Bây giờ nhị thúc đã thoải mái lắm rồi.”
Đường Hoan nói một câu hai nghĩa: “Nhị thúc không cần lo lắng, chất nữ sẽ khiến thúc càng thoải mái hơn.”
Nói xong, ngón tay thon thon từ từ chuyển xuống phía dưới, ba ngón tay ở giữa chia ra đặt ở hai nơi, đôi môi đỏ mọng của nàng mập mờ phun ra làn hơi ấm nóng lên trên cột sống hắn, ngón tay cũng đồng thời ấn vào: “Nhị thúc, nơi này, thoải mái không?”
“Ừm…thoải mái.”
Nhưng bả vai vốn xuôi xuống nay chợt dựng đứng lên, thắt lưng đứng thẳng, hô hấp loạn nhịp, “Cẩm Chi, nhị thúc, nhị thúc mệt rồi, con cũng đi ngủ sớm một chút đi?” Một tay hắn khoác qua giữa hai chân, vụng trộm đè lại nơi đó, không cho mình kêu ra tiếng nào. Trong cơ thể tựa như có một ngọn lửa điên cuồng, mỗi khi ngón tay nàng ấn một cái, ngọn lửa kia càng bốc cháy to hơn, cháy đến nỗi hắn không thể chịu đựng được, trong đầu tất cả đều là hình ảnh cấm kỵ đáng xấu hổ.
Trong giọng nói của Đường Hoan không giấu được kinh ngạc và tiếc nuối: “Nơi này cũng thoải mái sao? Tiếc là trước kia giúp phụ thân ấn huyệt con không có chạm qua nơi này…”
Tống Mạch đã khó có thể che dấu hơi thở dồn dập của mình. Không trách được, nếu đã chạm qua, đại ca dù thế nào cũng sẽ không để chất nữ “giúp” nữa đâu.
“Cẩm Chi, nhị thúc, nhị thúc…”
Rốt cuộc Tống Mạch cũng không thể nào kiên trì được nữa, hắn vụt đứng lên rồi nhảy xuống: “Nhị thúc ra ngoài một lát, con cứ ngủ trước đi!” Nói xong liền xông ra ngoài luôn.
Đường Hoan bổ nhào vào trong chăn, phải cắn vào chăn mới ngăn được tiếng cười của mình.
Nàng dám cá, nhất định là Tống Mạch ra bên ngoài tự mình giải quyết.
Dưới chân tường trong hậu viện Tống gia, Tống Mạch quay mặt vào tường, một tay giữ cạp quần, một tay “giúp đỡ” chính mình, dồn dập cử động. Hai mắt hắn nhắm nghiền, đôi môi khẽ nhếch tràn ra hơi thở nặng nề, trong đầu thoảng qua tất cả đều là hình ảnh bộ иgự¢ đẫy đà cùng vẻ đẹp rực rỡ của chất nữ, trên lưng vẫn vương lại từng cái ấn say lòng của nàng, quanh quẩn bên tai là lời nói mềm mại của nàng: “Nhị thúc, thúc thoải mái không?”
.
.
.
Hắn không thoải mái!
Động tác trên tay Tống Mạch càng nhanh hơn, cho đến khi hắn kêu lên một tiếng bắn tất cả ** ra ngoài!
~
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Khụ khụ, thực ra Tống Mạch rất may mắn nha, bây giờ là tra tấn nhưng tương lại thì lại hưởng thụ, kỹ thuật của Hoan Hoan nhà chúng ta rất tốt mà
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc