5 Năm Bị Đánh Cắp - Chương 01

Tác giả: Lưu Uyển Hội

Những điều tuyệt nhất đều diễn ra trong mùa hạ. 


Có người nói, khi hạnh phúc ùa đến, ta thường không có cảm giác gì cả. Thật ra không phải vậy, như hiện giờ Hà Man đang vô cùng thấu hiểu – hiểu hơn tất thảy những người khác ý nghĩa của hạnh phúc. Hạnh phúc của cô đang hiển hiện ngay trước mắt, đang đứng giữa những luồng sáng mênh mang, lóng lánh.
1.
Hà Man bị đánh thức bởi tiếng ngáy rền vang như sấm.
Giấc mộng dần tan biến, mí mắt mỏng không che nổi những tia nắng rực rỡ đang nhảy nhót bên ngoài cửa sổ. Cô uể oải đưa tay lên che mắt, tay kia ra sức đẩy phía bên cạnh mình.
“Tạ Vũ, dậy đi, anh làm em tỉnh rồi đây này, ngáy gì mà khiếp thế chứ!”
Đệm trống không. Hà Man đưa tay quờ quờ trên giường, dần cảm giác có gì đó không ổn, lúc này cô mới mở choàng mắt ra.
Tạ Vũ đã ăn vận chỉnh tề từ lâu, đang dựa vào cửa nhìn cô cười tủm tỉm.
Hà Man chăm chú ngó quanh phòng, tiếng ngáy đều đều kia vẫn chưa biến mất. Tay cô sờ phải thứ gì đó man mát. Đó là một chiếc máy quay.
Cô ngồi bật dậy, chộp lấy chiếc máy. Trên màn hình là một cô gái với diện mạo vô cùng quen thuộc. Dường như để kiểm chứng cho phỏng đoán của cô, màn hình bỗng nhiên phóng to ra, vô cùng rõ nét.
Đó chính là Hà Man đang ngủ ngon lành khóe miệng chảy đầy nước dãi, tiếng ngáy phát ra chẳng khác gì một chú lợn con mới đẻ, thỉnh thoảng còn ngưng lại một chút, chép miệng mấy cái rồi lại tiếp tục kéo bễ.


Cô chầm chậm quay đầu nhìn Tạ Vũ.
Anh lúc này đã cười đến gập người.
“Lần này có chứng cứ rồi nhé! Còn tự khen mình có dáng ngủ đẹp nữa không? Người đẹp, chất giọng cũng được đấy nhỉ? Anh đặt cái máy này phát bên cạnh em, hai người thi nhau thở phì phò, như song ca ấy.”
Hà Man tức đến đỏ mặt, định ném chiếc máy quay về phía Tạ Vũ. Anh giật mình hoảng hốt giơ tay sẵn sàng đỡ lấy, không ngờ Hà Man chợt thu tay lại.
“Không được, cái này đắt lắm.”
Vừa lẩm bẩm xong, tay kia đã vớ ngay lấy chiếc gối bông hằn học phi thẳng về phía Tạ Vũ. Anh rất nhanh kịp lách người tránh được, sau đó tiến lên một bước giật lấy chiếc máy quay trong tay cô, cố tình ra vẻ tận hưởng.
“Xem nào... nghe thử tiếng ngáy nào, xem thử rớt dãi nào!”
Hà Man vừa nhảy xuống giường vừa hét lên, lao ra cố cướp lại chiếc máy quay. “Mau đưa đây, để em xóa nó đi!”
Tạ Vũ nhếch môi. “Hơ, lạ chưa, đây là tài sản cá nhân của anh đấy!”
Hà Man tức xì khói, nhảy lên với, nhưng Tạ Vũ lại cao hơn, cả người cô đánh đu lên tay anh hệt như một chú khỉ ngốc nghếch đang treo mình trên cành cây. Sau một hồi quần thảo, chẳng những không cướp lại được chiếc máy quay, mà cuối cùng còn bị anh đè hai tay hai chân, dang rộng thành chữ đại[1] ép chặt trên giường.
[1] Chữ “Đại” – 大
“Em cảnh cáo anh, cấm làm hỏng bộ móng mới sửa của em đấy nhé! Nếu không đừng trách tại sao nước biển lại mặn!” Hà Man vặn vẹo, giãy giụa, cố gắng bảo vệ bộ móng của mình.
Tạ Vũ cúi thấp đầu, nhìn vào mắt cô cười nham hiểm. “Đêm qua em ồn ào khiến anh không ngủ được, giờ còn dám uy hiếp hả? Nói mau, đền anh gì đây?”
Hà Man sững người trong giây lát, rồi lại tiếp tục giãy giụa. “Cái gì chứ! Em đẹp chim sa cá lặn thế này mà ngày nào anh cũng hết chụp lén rồi quay trộm những lúc em xấu xí, rõ ràng anh phải đền em mới đúng chứ!”
“Ồ, thật sao, thế để anh đền nhé, hì hì…”


Trông khuôn mặt đầy vẻ khao khát của Tạ Vũ, Hà Man sửng sốt, rồi cụp mắt nhỏ giọng e thẹn. “Không! Tối qua chúng mình vừa mới mà…”
Khi Hà Man còn đang lầm bầm, thì Tạ Vũ đã kéo chăn trùm lên người cả hai.
Tiếp đó trong chăn bỗng vang lên một tràng âm thanh vừa dài vừa hứng khởi. “Bủm... bẹp... bẹp... bẹp...”
Hà Man bịt mũi lao ra khỏi chăn, cuống cuồng ngã phịch mông xuống đất, chỉ tay về phía Tạ Vũ mắng lớn. “Tạ Vũ, anh... anh là đồ biến thái!!! Em muốn ly hôn!!!”
Tạ Vũ cười ha hả nhảy xuống giường, vòng tay ôm chặt Hà Man. “Em ngáy, anh xì hơi, xem ra chúng mình hợp nhau thế còn gì, thể nào cũng sống đến đầu bạc răng long.”
2.
Thường khi đi du lịch kiểu gì cũng cãi nhau.
Tuần trăng mật của chị gái và anh rể Hà Man từ đầu chí cuối đều là những cuộc cãi vã. Nguyên nhân cũng chỉ xoay quanh mấy vấn đề lẻ tẻ, nào là. “Bảo mang chai kem chống nắng to từ nhà đi thì kêu nặng... Giờ đã thấy ở đây bán đắt thế nào chưa? Mà còn không biết đồ thật hay đồ giả nữa kìa!” hay “Rõ ràng biết phải cuốc bộ nhiều, vậy mà vẫn cố tình đi đôi giày khó chịu như thế” hoặc “Sắp xếp đồ đạc xong xuôi từ tối qua thì sáng nay đã không đến nỗi cập rập như thế”...
Nhìn bộ mặt ngơ ngác không hiểu của Hà Man, Hà Kỳ - chị gái cô lại đủng đỉnh nói. “Vợ chồng nào chẳng cãi nhau, nhất là khi đi du lịch cùng nhau lại càng như vậy.”
“Không có ngoại lệ sao?”
Hà Kỳ chớp chớp mắt. “Khi nào em thành đại gia rồi, hễ ra cửa là có bảy tám trợ lý tháp tùng giúp em đặt lộ trình, gói ghém đồ đạc, đẩy vali ở sân bay, có lẽ lúc đó mới không cãi nhau nữa.
Hà Man không nói năng gì, nhưng thầm thề với Tạ Vũ, sau này khi hai người đi hưởng tuần trăng mật, tuyệt đối sẽ không cãi nhau.
Kết quả, ngay trên taxi ra sân baỵ, họ đã cãi lộn.
Thời gian thì gấp gáp, không hiểu rốt cuộc do Hà Man trang điểm quá lâu, hay trách Tạ Vũ chỉ chăm chăm cầm máy ảnh chụp hết kiểu này kiểu khác mà không chịu giúp sắp xếp đồ đạc, hai người tranh luận mãi vẫn chẳng ra ngô ra khoai. Cãi nhau từ lúc ngồi trên xe đến lúc vừa chạy vừa kéo vali vào sân bay vẫn chưa đến hồi kết, đến tận lúc ngồi trên máy bay rồi mới chịu im lặng, cả hai đều gầm gừ không thèm đếm xỉa đến nhau.
Mãi đến khi máy bay hạ cánh, bước ra từ cửa tự động, thấy trước mặt là cả một khoảng trời mênh mông lộng gió, những tán lá cọ đang rung rinh vẫy gọi trong ánh nắng chan hòa ấm áp, khóe miệng Hà Man mới bất giác nhướn lên.
Liếc thấy vẻ mặt Tạ Vũ cũng đã giãn ra, bao buồn bực bỗng chốc bay biến, trong lòng tự dưng vui vẻ trở lại, cô định nói gì đó nhưng nghĩ một hồi môi lại mím chặt.
Hứ! Mình là nữ hoàng của tuần trăng mật này kia mà, sao phải chủ động cầu hòa chứ!
Hai người leo lên taxi, đưa tờ giấy đã ghi sẵn địa chỉ khách sạn bằng tiếng bản địa cho tài xế. Bác tài giơ tay biểu thị ok rồi nổ máy, bọn họ mỗi người dựa một bên thành xe ngó ra ngoài cửa sổ ngắm nhìn phong cảnh.
Điện thoại Hà Man bỗng rung hai tiếng, cô có chút ngạc nhiên, vội vàng lấy từ trong túi ra.
Đó là tin nhắn từ Tạ Vũ. “Này, bắt chuyện với anh đi.”


Hà Man mắt nhìn màn hình, buột miệng. “Tại sao chứ!”
Nói xong mới biết mình bị hớ, quay mặt lại nhìn, thấy Tạ Vũ đang bụm miệng cười.
“Em có sao không đấy, du lịch nước ngoài đắt lắm đấy nhá!”
Hà Man xấu hổ quá hóa cùn, chồm sang cấu véo mặt Tạ Vũ, nhưng bị anh quàng tay ôm, kéo sát vào lòng cúi xuống hôn.
Giờ thì khỏi cần nói gì nữa.
Bác tài dù không hiểu họ nói gì, liếc qua gương chiếu hậu thấy vậy cũng cười híp cả mắt.
Tình yêu là vậy, luôn không có biên giới.
3.
Hà Man đẩy cửa phòng khách sạn, đập vào mắt là một chiếc giường đôi Kingsize[2], trên giường những cánh hoa hồng đỏ thắm xếp thành hình trái tim, trên tủ cạnh giường là một hộp sô cô la và một thùng nước đá màu trắng bạc, bên trong là một chai Champagne.
[2] Kingsize: ngoại cỡ.
Vừa trông thấy căn phòng được bày trí như vậy, Hà Man cười lỏn lẻn, quay lại nói với Tạ Vũ. “Sao phòng nào dành cho các đôi vợ chồng đi hưởng tuần trăng mật cũng trang trí kiểu này nhỉ... Không phải anh tự sắp xếp đấy chứ!”
Tạ Vũ vẫn đứng yên. “Thế em thấy có đẹp không?”
Hà Man cười lớn. “Rất... quê.”
Tạ Vũ bình tĩnh nói. “Khách sạn tự trang trí đấy, chẳng liên quan gì đến anh.”
Người phục vụ chuyển hai vali to từ trên xe đẩy xuống, đặt trên giá rồi khom người dùng tiếng địa phương chào tạm biệt. Cửa vừa đóng, Tạ Vũ liền nằm vật ra giường. “Mệt quá! Hôm nay đi quá nhiều!” Hà Man cũng đổ xuống bên cạnh. “Còn nói à! Bảo anh tối qua sắp xếp hành lý cho xong đi, anh cứ khăng khăng để sáng nay dậy mới xếp, lại còn lề mà lề mề, cầm máy chụp này chụp kia, làm chúng mình suýt chút nữa không lên kịp máy bay đấy!”
“Em lại bị ấn nút replay rồi à? Lại bắt đầu đấy hả? Cãi nhau trên xe chưa đủ sao?” Tạ Vũ ngồi bật dậy, liếc sang. “Hay là... hôn vẫn chưa đủ?”
Hà Man cười đẩy Tạ Vũ đang định chồm người lên mình, kéo anh nằm xuống. “Dậy làm gì chứ? Em muốn ngủ một chút.” Tạ Vũ lại phải nằm xuống. “Nào... nào!”
“Anh ngủ trên giường chứ có ngủ trên người em đâu, phản đối gì chứ?”
“Anh nhìn kìa, làm hỏng hết hình trái tim rồi đấy!” Hà Man đẩy Tạ Vũ sang một bên, sắp xếp lại những cánh hoa bị tung tóe. Tạ Vũ hừ một tiếng. “Không phải chê quê sao? Còn chỉnh làm gì?”
Hà Man thản nhiên đáp. “Có quê đến mấy thì đây cũng là phòng nghỉ tuần trăng mật, đương nhiên phải để nó tử tế còn chụp lại ảnh cho mọi người cùng ngắm, để họ phải ngưỡng mộ chút chứ!”
“Sĩ hão!” Tạ Vũ cũng thản nhiên đáp lại.
Hà Man không thèm đếm xỉa, chăm chú xếp lại từng cánh hoa, rồi lôi máy quay ra, bắt đầu chụp lại toàn cảnh căn phòng. Vừa chụp vừa tự mãn. “Tiểu Hoàn mà thấy chắc ngưỡng mộ chết mất, ha ha...”
Cô những tưởng một người không cam chịu im hơi lặng tiếng như Tạ Vũ sẽ nhân cơ hội này đá vào vài câu, không ngờ lại lặng ngắt như tờ. Quay đầu lại, phát hiện thấy Tạ Vũ đang ngồi bệt trên mép đệm, lưng tựa vào cửa kính, chuẩn bị gà gật.
Cô buông máy xuống, bước nhanh đến lôi thốc Tạ Vũ dậy. “Đồ lười biếng này, dậy ngay cho em!”
“Chúng mình là đại gia thời gian mà, cứ từ từ mà chụp, cho anh ngủ tí!”
“Mai làm gì còn giường hoa hồng nữa, không thể bỏ lỡ cơ hội được, anh phối hợp một chút nào, ra đứng ban công ngắm trời ngắm đất đi, em muốn chụp cảnh biển.”
“Chụp cảnh biển thì lấy lưng anh làm gì?”
“Thì để làm nền cho biển thôi mà.”
“Nghỉ khỏe, anh ngủ đây!”
“Không được. Mau đi ra ngoài ngay cho em!”
Hà Man bất đắc dĩ phải giở chiêu sư tử hống, Tạ Vũ đành phải lụi cụi bước ra ngoài ban công, hai tay bám lấy lan can, mặt hướng ra biển, chừa lại cái lưng ngược sáng.
Hây dà! Có mỗi cái lưng mà sao cô ấy chụp lâu thế nhỉ.
Đứng tạo dáng mãi, Tạ Vũ vẫn không thấy Hà Man có động tĩnh gì, cất giọng nghi ngờ hỏi. “Em chụp xong chưa? Biết chụp không đấy hả? Video thì phải cử động, còn chụp ảnh phải bất động đấy!”
Anh quay đầu lại thấy Hà Man đang nhìn đăm đăm vào khung cảnh trong khuôn máy, mắt đỏ hoe.
“Ngốc ạ.” Tạ Vũ bất giác cười.
Có người nói, khi hạnh phúc ùa đến, ta thường không có cảm giác gì cả. Thật ra không phải vậy, như hiện giờ Hà Man đang vô cùng thấu hiểu - hiểu hơn tất thảy những người khác ý nghĩa của hạnh phúc. Hạnh phúc của cô đang hiển hiện ngay trước mắt, đang đứng giữa những luồng sáng mênh mang, lóng lánh.
4.
Màn đêm dần buông xuống.
Cạnh bể bơi khách sạn, những ngọn đuốc đang bập bùng cháy, người qua người lại nhộp nhịp, văng vẳng tiếng nhạc samba dập dìu. Hà Man ngất ngây trong men rượu, đưa mắt nhìn những tán cọ xung quanh, dường như chúng cũng đang hoan hỉ cùng nhau khiêu vũ, hoặc có lẽ, là đôi mắt cô đang khiêu vũ thì đúng hơn.
Các đầu bếp đang hối hả chuẩn bị bữa tiệc nướng BBQ ngoài trời cạnh bể bơi, Hà Man và Tạ Vũ nép sát bên nhau, nhấm nháp từng ngụm rượu, cả hai đều lặng thinh, nhưng niềm hạnh phúc ngập tràn trên khuôn mặt.
Đầy là buổi tối cuối cùng của tuần trăng mật, mấy ngày nay hai người đã chơi gần hết mọi trò chơi trên bãi cát, từ đi canô trên biển, bóng chuyền bãi biển, bóng nước... Tạ Vũ luôn bị cái nắng gay gắt làm cho nhụt chí, nên Hà Man gần như lần nào cũng phải lôi anh tham gia, nhưng đến cuối cùng, người chơi hào hứng nhất, hăng say nhất lại chính là Tạ Vũ.
Cơ thể Hà Man dường như lúc nào cũng căng tràn nhựa sống, tràn đầy năng lượng như ánh mặt trời, sức trẻ hừng hực tiềm ẩn trong từng cử chỉ, từng tiếng cười, từng câu nói, khiến Tạ Vũ ngây ngất say sưa không rời.
Món hải sản nướng cuối cùng cũng được bưng lên, đúng lúc cả hai đang hồn nhiên nhai ngấu nghiến thì giám đốc khách sạn bất ngờ cầm micro lên, chỉ về phía bàn ăn của hai người rồi cất một giọng tiếng Trung tuy hơi cứng, nhưng khá rõ ràng. “Thưa quý vị, tối hôm nay chúng ta hân hạnh được đón tiếp một cặp tân lang tân nương đến đây nghỉ tuần trăng mật! Xin quý vị cho họ một tràng pháo tay, được không ạ?”
Tiếng vỗ tay vang lên giòn giã, tiếng huýt sáo sôi nổi, Tạ Vũ và Hà Man bị bất ngờ, nên có chút ngượng ngùng.
Tiếp theo, giám đốc khách sạn đưa micro cho Tạ Vũ, cất giọng hỏi. “Nào, chàng trai! Anh có lời nào muốn nói với cô dâu của mình không?”
Tạ Vũ đón lấy micro, quay sang nhìn Hà Man, vừa đúng lúc cô cũng quay đầu lại, hai ánh mắt bỗng tìm đến nhau, dường như cả thế giới đều được thu gọn trong đó.
Tạ Vũ hắng giọng vài cái, vờ làm động tác chuẩn bị.
“Đừng giả vờ nữa đi, em biết thừa là anh sắp xếp chuyện này.” Hà Man nhỏ giọng nói.
Tạ Vũ nhăn mặt. “Em không thể giả vờ ngạc nhiên một tý được sao?” Anh đưa micro ra xa một chút, khe khẽ nói lại.
Hà Man lè lưỡi. “Đươc rồi, cho anh một cơ hội vậy.”
Nói xong, hai tay cô đưa lên ngực, khuôn mặt ra vẻ sửng sốt, hai mắt long lanh nhìn Tạ Vũ sung sướng. Anh làm bộ muốn nôn. “Thôi đủ rồi, chuẩn bị nói gì nôn sạch ra rồi.”
Không đợi Hà Man nổi điên, Tạ Vũ liền đưa micro lên, khẽ mỉm cười cất giọng từ tốn. “Khi còn nhỏ, có lần bà ngoại dắt tôi đến gặp một ông thầy bói rất tài ba. Ông ấy nói mệnh tôi rất xấu, phải hành thiện tích đức suốt đời mới có thể thay đổi được số mệnh. Vì thế ngay từ nhỏ tôi đã quyết định phải trở thành một người tốt, làm thật nhiều điều thiện, và một trong những việc thiện lớn nhất mà tôi làm, chính là…”
Anh ngừng một chút, nhìn về Hà Man. “Vì hạnh phúc của tất cả những người đàn ông trên thế giới này, tôi xin được hy sinh thân mình, cưới cô gái ghê gớm này về làm vợ!”
Mọi người cười ồ lên, Hà Man tức khí ném chiếc khăn ăn đang cầm trong tay về phía Tạ Vũ nhưng anh kịp tóm được.
“Đấy!” Tạ Vũ cười tươi hơn. “Cô ấy đang dùng hành động thực tế để giới thiệu bản thân với mọi người đấy.”
Hà Man đang định vớ tiếp cái ly thì bỗng anh thôi cười, nhìn cô một cách âu yếm.
“Anh yêu cách em nổi giận với mình, cảm thấy đó không phải một sự chịu đựng, mà là một sự hưởng thụ. Anh yêu mỗi lúc em căng thẳng, lo lắng vì anh, vì thế, cám ơn em - vợ à, cám ơn em đã ghê gớm với anh. Thầy bói từng nói, chỉ cần cả đời tích đức hành thiện, số mệnh sẽ trao cho anh món quà tuyệt vời nhất. Giây phút khi vừa trông thấy em, anh hiểu ra rằng, nếu một ngày nào đó được em chấp nhận tình cảm của mình, thì đó sẽ là món quà quý giá nhất trong cuộc đời anh.”
Hà Man lặng nhìn Tạ Vũ, nước mắt nhạt nhòa.
“Anh hy vọng cả đời này em chỉ ngoa ngoắt, ghê gớm với mình anh. Vợ à... Anh yêu em, mãi mãi yêu em!”
Pháo hoa rực rỡ xé tan bầu trời trong tiếng reo hò ầm ĩ của mọi người. Không gian bỗng sáng bừng, những đốm hoa in rõ trên màn đêm thật rõ nét, Hà Man không hiểu được tại sao pháo hoa đêm hôm đó lại đẹp đến lay động lòng người đến vậy. Có lẽ, những giọt nước trong mắt của cô vô tình đã biến thành ống kính vạn hoa, khiến những hình ảnh đó trở nên tuyệt mỹ.
5.
Kim đồng hồ nhích qua thời khắc 12 giờ đêm, vậy là đã sang một ngày mới.
Màn đêm làm bờ biển như thêm hun hút trải dài vô tận, sóng vỗ rì rào xen cùng tiếng gió như một khúc ru đêm trầm lắng. Phía trên, mặt trăng tỏa thứ ánh sáng vằng vặc như đổ từng dòng thác vàng lóng lánh xuống vạn vật, khiến lòng người dường như dịu nhẹ hơn, mơ màng hơn. Tạ Vũ cưỡi chiếc mô tô phóng như bay dọc con đường ven biển, Hà Man ngồi phía sau, vòng một tay ôm eo anh thật chắc.
“Anh nhìn kìa, trăng, đẹp quá.”
Tạ Vũ cười. “Anh đang lái xe, nhìn sao được?”
Hà Man dùng tay kia lấy máy quay ra. “Để em ngắm hộ anh vậy! Yên tâm, em quay lại toàn bộ rồi, về nhà anh cứ bình tĩnh mà xem lại! Những ngôi sao lấp lánh này, mặt trăng hiền hòa này, biển rộng mênh mông này...”
Tạ Vũ không nói năng gì, vẫn chăm chú nhìn đường phía trước, nhưng khóe miệng lại khẽ mỉm cười.
Quay chán chê cảnh sắc hai bên đường, Hà Man cất máy, tựa nhẹ cằm lên vai Tạ Vũ, đột nhiên cười khúc khích.
“Em cười gì vậy?”
“Hồi đi học, em tinh quái lắm. Trong lớp có một đứa yêu rất sớm, mỗi lần tan học đều ngồi sau xe mô tô của cậu bạn vừa đẹp trai lại vừa phong độ, ngạo nghễ luồn lách qua đám đông. Lúc đó ngoài mặt thì em tỏ vẻ bất cần, nhưng thật ra trong lòng thèm chết đi được.”
“Giờ chẳng phải giấc mộng đã thành rồi sao,” Tạ Vũ cười. “Cuối cùng em cũng được ngồi trên xe máy rồi đấy.”
“Đúng thế, nhưng tiếc quá...” Hà Man cười hiểm. “Thiếu mất một anh vừa đẹp trai vừa phong độ.”
Tạ Vũ bất ngờ phanh gấp khiến Hà Man bổ nhào vào lưng anh, hoảng sợ kêu thét lên. Tạ Vũ cười đắc ý rồi tiếp tục phóng vọt đi.
“Tiểu thư, tính mạng cô nằm trong tay tôi đấy, ăn nói chú ý một chút.”
Hà Man cười lỏn lẻn, nhẹ rướn người lên hôn gáy Tạ Vũ.
“Quả thật, anh hy vọng con đường này dài vô tận” Tạ Vũ nói xong, hai người cùng chìm trong im lặng, Hà Man siết chặt vòng tay của mình hơn.
Tuần trăng mật sắp kết thúc.
Mùa hè mãi mãi ngự trị tại thành phố nhỏ bên bờ biển này. Và những chuyện tuyệt vời nhất luôn diễn ra trong mùa hè. Tiếc thay, chúng tôi sắp phải rời xa nơi đây.
Tự dưng Hà Man có chút không nỡ, nhưng lại không muốn đắm chìm trong sự quyến luyến này. Cô lại cầm máy quay lên, xoay ống kính về phía mình. “Dành tặng những tiếc nuối của tuổi thanh xuân!” Cô nhìn thẳng vào ống kính nói rồi cười rất ngọt ngào.
“Đây là người đẹp Hà Man.” Cô hướng ống kính về mình, sau đó quay ra phía biển. “Đây là biển dưới ánh trăng.”
“Đây là chiếc mô tô đang lướt gió.
“Đây là... anh chàng vừa đẹp trai vừa phong độ!” Hà Man cười ngặt nghẽo.
Trong màn hình, Tạ Vũ chỉ có nửa khuôn mặt, hàng lông mày lúc ẩn lúc hiện dưới ánh trăng.
“Hôn em đi.” Hà Man khẽ nói.
“Anh đang lái xe mà...” Tạ Vũ cười nói. Còn đội mũ bảo hiểm nữa chứ! Em hâm à?”
“Không biết! Quay đầu lại, hôn em! Dù sao trên đường cũng chẳng có ai, không sao đâu!” Hà Man dán sát người vào lưng Tạ Vũ, thủ thỉ nói.
Tạ Vũ bị ép, không còn cách nào khác, giảm tốc độ rồi quay đầu lại, hôn vội Hà Man một cái. Tay cầm máy quay, cô định chụp khoảnh khắc đó lại nhưng vì nhanh quá nên không chụp được.
“Chưa chụp được này, anh hôn lại đi, hôn lại em một cái đi mà...”
“Không được, nguy hiểm lắm!” Tạ Vũ cảm thấy giờ phải kiên quyết giữ vững lập trường.
“Chồng... chồng đáng yêu ơi, nào…” Hà Man bắt đầu giở các chiêu trò nhõng nhẽo, lèo nhèo sát bên tai Tạ Vũ.
Cuối cùng Tạ Vũ cũng bắt đầu dao động, chắc chẳng sao đâu nhỉ, hơn nữa hôn nhau kiểu này cũng lãng mạn thật đấy. Anh thầm nghĩ rồi quay lại hôn Hà Man, lần này khá lâu.
Hà Man cuối cùng cũng hớn hở reo lên. “Chụp được rồi! Chụp được rồi! Ha ha…”
Tạ Vũ còn chưa quay đầu lại, đã thấy vẻ mặt đang hớn hở của Hà Man đột nhiên trở nên kinh hoàng. Cô hét lên thất thanh. “Cây! Cái cây!”
Tạ Vũ vội vàng quay đầu lại nhìn về phía trước, nhưng tất cả đã muộn.
Dải bờ biển bỗng xoáy tròn trong mắt Hà Man, thoáng hiện ra trong tầm mắt cô, rồi cuối cùng tất cả biến thành một màn tăm tối.



Chương tiếp

Thử đọc