19 Ngày - Chương 42

Tác giả: Quân Ước

THÁNG NGÀY BÌNH YÊN
Lúc Chung Hằng đến nhà nghỉ thì cũng là lúc nồi canh cá của Triệu Tắc đang hầm trong nồi sôi trào.
Cậu ta hiếm khi xuống bếp, có xuống thì cũng chỉ làm vài ba món ăn đơn giản, còn lại đều ăn thức ăn ngoài cho qua bữa.
Thời điểm Triệu Tắc bận rộn mang đồ ăn lên, Chung Hằng ra sân sau xem sửa sang đến đâu, phát hiện Triệu Tắc còn làm rất tận tụy, cái sân sau cũ nát kia đã được dọn dẹp sạch sẽ trang trí theo phong cách hoài niệm, bên cạnh ao nuôi là một vòm hoa sen, bên tường còn bày biện rất nhiều loại hoa khác.
Triệu Tắc bưng thịt kho tàu ra, nói cho anh biết: "Ổ nhỏ của Cá Trạch trước kia tớ cũng sửa lại đấy, cậu ngó thử xem!"
Chung Hằng vào bên trong xem xét, lập tức im lặng. Tường màu hồng nhạt là cái quỷ gì?
"Cậu sửa phòng cho thiếu nhi?"
"Cũng không phải, đây không phải là con của cậu sao?" Triệu Tắc có chút kiêu ngạo: "Tớ chính mình thiết kế, nhà lão Vương sát vách không phải cũng màu này à."
"..." Chung Hằng quả thực không buồn nghĩ đến cậu ta nữa.
Triệu Tắc đem thịt kho tàu đặt lên trên bàn: "Cậu không vui thì lập tức đừng có chịu thua kém, tranh thủ thời gian cùng Hứa Duy sinh một đứa bé mập mạp, tớ cũng không cần làm bạn với Cá Chạch!" Nói đến đây, anh nắm bắt cơ hội, không kịp chờ đợi thăm dò:"Tớ nói này, hai cậu thời gian này định không có thật?"

Chung Hằng: "Sao mà nhanh như vậy được? Còn có chút việc."
Ít nhất phải đợi thân thể của cô khỏe hẳn đã.
Triệu Tắc gấp: "Cậu nhanh lên còn gì, trì hoãn đã bao nhiêu năm rồi."
Chung Hằng đáp: "Tớ biết."
Lúc ăn cơm, Triệu Tắc do dự nửa ngày, mở miệng hỏi: "Cậu chuẩn bị kết hôn, còn không có ý định nói với bác Chung một tiếng?"
Chung Hằng không lên tiếng, tiếp tục và cơm.
Tiểu Chương ở một bên ngó ngó Chung Hằng, tranh thủ thời gian nhìn Triệu Tắc nháy mắt, khuyên anh ta chớ nói nữa.
Trong nhà nghỉ ai cũng biết ông chủ và ông chủ nhỏ không hợp nhau, hai cha con mâu thuẫn từ xưa đến nay, tính tình hai người đều kém, nhiều năm như vậy cũng có chỗ hòa hoãn, nhưng mâu thuẫn vẫn còn đó, chưa từng chính thức hoà giải.
Bình thường Triệu Tắc cũng không dám nhắc tới việc này, hôm nay mở miệng, xem như là đã lấy hết dũng khí, anh không nhìn tiểu Chương nhắc nhở, lại nói ra: "Kết hôn là chuyện đại sự, như thế nào đi nữa bác Chung thúc cũng là cha cậu, bây giờ bác ấy già rồi, cha con hai người còn tiếp tục giận dỗi cái gì? hai người."
"Thôi." Chung Hằng nhíu mày đánh gãy lời cậu ta: "Ăn cơm."
Đấy, không còn chuyện gì để nói.
Triệu Tắc thở dài, suy nghĩ tới việc này tốn công lại không có kết quả, giao hết cho Hứa Duy đi vậy.
Chung Hằng nhớ tới Hứa Duy, cơm nước xong xuôi liền phủi mông rời đi, trước khi ra cửa thừa dịp Triệu Tắc rửa chén, anh thoải mái ra sân sau lấy hoa.
Triệu Tắc quay người thoáng nhìn cái bóng đó, đau lòng không thôi, đuổi theo ra đến: "Cậu..! cái tên này! Cậu trộm hoa của tớ làm gì!"
"Cho Hứa Duy chơi đùa!"



Chung Hằng đóng cửa xe, ba một tiếng.
Triệu Tắc: "..."
Trên đường trở về, Chung Hằng tới siêu thị.
Chung cư kia anh ít khi đến ở, mà lại trước kia chỉ có một mình anh, thời gian rảnh tùy tiện qua nghỉ ngơi hôm, trong nhà thiếu rất nhiều ngày đồ dùng, dụng cụ trong phòng bếp cũng không đầy đủ, ngoại trừ mua dép đi trong nhà và khăn mặt cho Hứa Duy, nồi niêu bát đũa muối tương dấm cũng lấy không ít, còn phải mua thêm sữa tắm, bột giặt quần áo.
Sau đó, sang khu đông lạnh mua ít nguyên liệu nấu ăn.
Thanh toán, tất cả tám túi lớn.
Cho hết túi lên xe, Anh quay trở lại cửa hàng bên cạnh, mua điện thoại cho Hứa Duy ở tầng một, dùng thẻ căn cước của mình làm sim điện thoại, sau đó lên tầng.
Tầng hai là cửa hàng bán quần áo cho phụ nữ.
Đàn ông bình thường sẽ không nghiến cứu các thương hiệu quần áo, Chung Hằng hiển nhiên là không biết rõ những thứ này, anh nhìn nhà ai vừa mắt thì đi vào.
Trong cửa hàng là hai cô gái trẻ, thấy một người đàn ông đẹp trai cao lớn đi tới thì có chút sững sờ.
Chung Hằng không chú ý tới hai cô, vẫn đi đến xem váy.
Cô gái thấy vậy tiến tới, tranh thủ thời gian hỏi thăm: "Anh mua cho bạn gái sao?"
Chung Hằng ừ một tiếng.
Cô gái bán hàng nhiệt tình tư vấn, đề cử mẫu mã cho anh: "Kiểu dáng này rất mới, là mặt hàng bán chạy nhất trong thời gian gần đây, màu sắc rất đẹp, không kén da, mặc lên người lộ ra thanh xuân tịnh lệ."
Chung Hằng nói: "Quá sức tưởng tượng, cô ấy không thích."
Anh chỉ vào hai bộ váy khác: "Tôi lấy hai cái này đi."
Cô gái lập tức khen ánh mắt anh thật tốt, nói hai chiếc váy này rất có pho, khen xong hỏi: "Bạn gái anh cao mét bao nhiêu?"
Cao bao nhiêu nhỉ? Chung Hằng không rõ lắm, Hứa Duy khá cao, nhưng anh không xác định được cô cao mét bao nhiêu.
Anh giơ tay lên, so đến vị trí cằm của mình: "Cao như vậy."
Cô gái hỏi: "Vậy còn cân nặng?"


Cân nặng? Đợt thi đại học, cô kiểm tra sức khỏe chỉ được có 43 cân, bây giờ nhìn lại càng gầy hơn.
Chung Hằng nhíu nhíu mày: "Không rõ lắm, ôm rất nhẹ."
"..." Cô gái giới thiệu bán hàng có chút đỏ mặt: "Vậy lấy cho anh size M, Nếu không vừa có thể đem ra đổi."
"Được."
Mua xong váy, Chung Hằng lại đi tới bên cạnh chọn hai bộ đồ ngủ cùng áo choàng tắm.
Trở lại chung cư, trong phòng rất yên tĩnh, sàn nhà phòng khách sàn sạch sẽ.
Nhìn sang, ban công cũng sáng rỡ, Bộ vải bọc ghế sofa cũng đã bị tháo ra đem đi giặt, phơi ở trên ban công.
Trong nhà không có người khác, những việc này chỉ có thể là Hứa Duy làm.
Quần áo của cô cũng phơi ở trên ban công, xem ra đã tắm rửa xong rồi.
Chung Hằng đứng một hồi, đem mấy túi lớn để ở sàn nhà, lấy ra hai chậu hoa nhỏ đặt lên bàn trà, đi vào phòng ngủ.
Hứa Duy còn đang ngủ, cũng không biết lăn thế nào, tấm chăn đắp lên người, người dán ở mép giường, chỉ cần xoay một cái là ngã xuống.
Chung Hằng đi tới ôm cô, xê dịch vào bên trong.
Hứa Duy vừa mới tỉnh một lần, giấc ngủ không sâu, bị đụng một cái đã tỉnh,: "... Chung Hằng?"
"Tỉnh rồi à?"
"Ừm." Rèm cửa che khuất ánh sáng, trong phòng hơi tối, Hứa Duy nhìn anh: "Anh về lúc nào?"
"Vừa mới thôi." Anh hôn lên mặt cô, giọng nói cực nhẹ: "Anh nuôi ốc biển cô nương sao."
"Ừm?"
"Sao em làm hết việc rồi?"
Hứa Duy nói: "Lúc ấy không ngủ, cũng không có việc để làm."
Chung Hằng: "Không ăn cháo sao?"
"Chưa ạ."
"Đói không?"
"Có chút."
Chung Hằng nói: "Được, anh làm salad cho em, ăn cùng với cháo nhé."
Hứa Duy ngạc nhiên: "Em không biết là anh biết làm mấy cái này đó."
"Không có việc gì." Chung Hằng cười một tiếng, vẫn là giọng nói lười biếng: "Em chậm rãi sẽ biết anh có bao nhiêu tài giỏi."
Tay anh đã không thành thật, ở trên người cô vuốt ve.
"..." Hứa Duy tránh bàn tay to đnag vuốt ve kia, đứng lên: "Đã biết, thiếu gia."
Cô xuống giường, sau lưng người kia cười đến vô sỉ.
*
Mấy ngày sau đó, hai người đều sinh hoạt chung một chỗ.
Hai người dính lấy nhau, hầu như không ra ngoài, cũng không liên lạc với ai khác, Chung Hằng mỗi sáng sớm mua một lần đồ ăn trong ngày, sau đó cả ngày đều ở cùng nhau, kỳ thật chỉ là ngủ chung, xem tivi, làm việc nhà hoặc là cùng nhau nấu cơm ở phòng bếp, cả hai không thấy chán ghét, rất ăn ý, muốn đem nhiều năm tách rời bù lại.
Lúc Hà Nghiễn gọi điện tới, là lúc hai người đang ôm nhau ở cùng một chỗ, váy Hứa Duy bị kéo. Phía sau lưng cô vảy đã tróc, khôi phục tốt đẹp, bọn họ không cố kỵ, từ đầu ghế sofa này lăn tới đầu bên kia.
Chung Hằng không buồn để ý tới cái chuông điện thoại đáng ghét kia, nhưng Hứa Duy là người thành thật, đứng lên đưa tay lấy điện thoại cho anh nghe: "Nghe đi."
Chung Hằng mắt nhìn người đang gọi tới, đè ép bực bội nhận máy.
Hà Nghiễn ở đầu bên kia hiển nhiên không biết là đang quấy rầy chuyện tốt của người khác, nghiêm túc nói: "Mọi chuyện bên này đã ổn thỏa, chứng minh cũng đã hoàn chỉnh, hộ khẩu của Hứa Duy dời đến Thành An, hai người tới đó một chuyến, làm nốt thủ tục còn lại."
Chung Hằng nhìn Hứa Duy một chút, thấp giọng nói: "Được, cám ơn."
Hà Nghiễn nói: "Vậy hai người đến tỉnh thì gọi cho tôi."
"Được."Cúp điện thoại.Chung Hằng hỏi: "Hộ khẩu của em dời đến Thành An?"
Hứa Duy gật đầu: "Đúng ạ."
Chung Hằng: "Em định định cư ở đó? Cả đời ở đó?"
Hứa Duy sửng sốt một chút, không trả lời.
Ánh mắt Chung Hằng thay đổi, cứ như vậy nhìn cô.
Thân thể Hứa Duy đang không có gì che chắn, khó tránh khỏi xấu hổ.
Cô xoay người nhặt váy ở trên đất, Chung Hằng bắt được tay của cô kéo vào trong lồng ngực.
Anh cũng không hỏi, nắm chặt thời gian làm việc.
Đêm đó hai người bọn họ quá phóng túng, kết quả sau khi kết thúc hai người đều mỏi mệt không chịu nổi.
Chung Hằng nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nằm một lúc, Hứa Duy thấp giọng nói: "Coi như hộ khẩu không có ở đó, em cũng phải đi một chuyến, phòng ở đã lâu không tới, còn gì ở đó, em sắp quên rồi."
Chung Hằng lên tiếng: "Ừm, đi một chuyến."
Giọng nói so với lcus trước càng khó phát ra hơn.
Hứa Duy ngẩng đầu, nhìn anh một chút: "Anh mệt lắm hả?"
Chung Hằng không lên tiếng, bóp tay cô.
Hứa Duy tỉnh lại một chút, cảm thấy khả năng này là xem thường đàn ông, thế là thức thời im lặng.
*
Ngày xuất phát là Chung Hằng quyết định, ngày mùng 2 tháng 9.
Anh sớm đã đặt xong vé máy bay, sáng sớm cùng ngày đã xuất phát, lái xe đến tỉnh thành, gặp xong Hà Nghiễn thì an vị lên máy bay, thời điểm tới sân bay Thành An trời còn chưa tối.
Nơi này cũng giống như ở những nơi khác, mùa hè nóng đến gian nan.
Chung Hằng dự định trước tiên tìm nhà nghỉ để Hứa Duy nghỉ ngơi.
Hứa Duy nhìn thời gian còn sớm, đề nghị: "Ban đêm ở nhà của em đi, bây giờ tới nơi vẫn còn sớm, ở nhà vẫn tiện hơn."
Chung Hằng nhìn cô: "Em không mệt?"
"Vẫn còn tốt."
"Vậy được." Chung Hằng khoác balo ở trên lưng, dắt cô: "Đi thôi."
Khu Thủy Vân nằm ở phía Đông của Thành An, ở đó có nơi ở cho người có hậu khẩu ở bên ngoài tới nhập cư, Hứa Duy mướn phòng ở ngay đó.
Xe taxi đưa hai người đến đầu phố, một đường từ trên cầu xuống dưới, trước mắt có rất nhiều hẻm nhỏ, đường là đường lát đá, những căn nhà ở đó nhìn hơi cũ, trên vách tường vôi pha tạp.
Nếu như không ai dẫn đường, cái ngõ nhỏ này quả thực không thể đặt chân vào.
Chung Hằng ở Thành An hơn tám năm, cũng không biết nơi này.
Lượn quanh một hồi lâu, đi đến một gian quầy bán quà vặt bên ngoài, Hứa Duy quay đầu nói: "Đến rồi."
Là một tòa nhà, nhìn ra được đã rất nhiều năm rồi, hai cánh cửa gỗ đã biến thành màu đen.
Hứa Duy đẩy cửa đi vào, trong sân là một người phụ nữ đang đứng cạnh giếng nhặt rau.
"Chị Đàm." Hứa Duy chào hỏi cô ấy.
Người phụ nữ đó kinh ngạc quay đầu, vừa nhìn thấy cô liền cười: "Ai u, trở về rồi sao? Còn tưởng rằng em về nhà lập gia đình rồi chứ, hai tháng rồi đấy!"
Chị ấy vứt rau xanh trong tay xuống, chạy chậm tới: "Em trở về là tốt rồi, lần trước chị đã đề cập với em chàng trai giáo viên kia, chị đều hỏi rõ ràng cả rồi, học hành đàng hoàng, từng học sư phạm, là người làm công tác văn hoá, nhưng mà thân thể hơi kém, gia cảnh cũng không tốt, ở quê có căn nhà, nhưng em vẫn nên thử gặp một lần đi, chị đem ảnh chụp của em cho người đó nhìn, cậu ta rất là ưa thích, con gái lớn tuổi không thể trì hoãn, qua ba mươi là không dễ tìm kiếm nữa đâu, viejc này em không nghĩ tới, chị cũng gấp thay em."
Hứa Duy không ngờ tới chị ấy mở miệng đã nhắc tới việc này, nhất thời không biết nói gì.
Cửa gỗ sau lưng kèn kẹt một tiếng, trong lòng cô thình thịch hai lần, nhìn tới, người kia tựa ở cạnh cửa, sắc mặt quả nhiên muốn kém bao nhiêu có bấy nhiêu. 



Đang tải...

Thử đọc