19 Ngày - Chương 38

Tác giả: Quân Ước

"CHUNG HẰNG, ANH ẤY CŨNG BIẾT"
"Tôi đoán không sai? Chị ấy lấy tôi ra làm kẻ chết thay?"
________
Thời gian trong bệnh viện so với thế giới vội vã ngoài kia vô cùng khác biệt.
Chung Hằng ở phòng bệnh ngồi cả đêm, cảm giác như đang quay lại hai mươi năm về trước, lúc ấy về cơ bản là đã nhìn thấu nghĩ thông suốt rồi, nhưng bản thân anh từ trước đến nay ý chí không đủ rộng lớn, nếu có thù oán sẽ găm kĩ trong lòng, không buông tha cho người khác, cũng không buông tha cho chính mình, đầy một miệng uất khí cũng chặn lại ở trước ngực giống hai mươi năm trước, cào tâm cào phổi, dù sao cũng không giải sầu được, đến mức đôi mắt cũng sưng ê ẩm.
Cho đến cuối cùng, tất cả đều đến lại dồn đổ lên đầu mình.
Nhịn đến sáng sớm, Chung Hằng đi tìm y tá đến đo nhiệt độ cho Hứa Duy.
Liên tiếp mấy ngày nay không thay giặt, râu anh hình như hơi dài ra, trên quần áo vẫn là bộ hôm trước, hôm đó ngâm qua qua nước, lăn qua lăn lại biến thành màu xám, vừa bẩn vừa nhăn, cả người lôi thôi cực kì.
Y tá nhìn không nổi nữa, sau khi ghi chép xong, mí mắt ngước lên, liếc nhìn anh một cái, thấy trong mắt đều là tơ máu, cũng không đành lòng, uyển chuyển nhắc nhở: "Tình huống của bạn gái anh bây giờ rất ổn định, có thể là trước đó không có đủ thời gian nghỉ ngơi, bây giờ ngủ hơi lâu, anh thật sự không cần một tấc cũng không rời ở lại đây trông coi, bớt chút thời gian đi tắm một cái đi, bộ dáng này của anh cẩn thận hù dọa cô ấy."
Chung Hằng bỗng nhiên có điểm mờ mịt, cúi đầu nhìn chính mình.



Y tá thở dài, đổi bình truyền dịch liền đi.
Anh mắt Chung Hằng khìn khắp bốn phía, nhìn thấy túi quần áo khuya ngày hôm trước Hà Nghiễn gọi người mang tới, anh đi vào phòng vệ sinh đổi, rửa mặt xong, ra ngồi ở mép giường.
Người trên giường vẫn đang nhắm mắt, hô hấp rất nhẹ, gương mặt này ngoại trừ mi mắt và lông mày là màu đen ra, các chỗ khác đều trắng bệch, đôi mỗi cũng không còn màu đỏ.
Chung Hằng đưa tay tới, vuốt lên trán cô, lòng bàn tay ấm áp lên trán, không sốt.
Anh nắm chặt tay của cô, nắm chặt, đầu ngang nhiên xông tới, dán lên chăn đệm, bờ môi đụng đụng lên đầu ngón tay cô, đôi mắt nhắm lại.
Anh đã quá lâu không ngủ rồi, sáng sớm ở đây mơ hồ ngủ quên mất.
Chung Hằng là bị đánh thức.
Anh mơ thấy ác mộng, trong mơ trời mưa rào, anh đèo Hứa Duy trên một chiếc xe đạp, lúc xuống dốc không phanh lại, làm cho Hứa Duy bị ngã, máu chảy đầy đầu.
Giật mình một cái, dứt khoát tỉnh lại.
Chung Hằng mở mắt, ánh mắt tập trung, ngẩn người.
Ánh mắt Hứa Duy khẽ động, nhìn thẳng về phía anh. "Chung Hằng."
Mi tâm cô nhíu chặt lại, tay phải ở trong lòng bàn tay Chung Hằng, mấy ngón tay nắm ngón tay cái của anh, không có khí lực, không khép lại được.
Chung Hằng ngồi dậy, khom người, đầu ghé sát trước mặt cô. "... Tỉnh rồi à?"
Bàn tay to ôm lấy mặt cô.
"Ừm."


"Đau sao?"
Hứa Duy lắc đầu, đôi mắt lại nhắm, trong đầu cẩn thận nhớ lại hồi ức, lông mày càng nhăn sâu, chuyện đêm đó còn lưu lại chút ấn tượng.
Cô trầm mặc nửa ngày.
Một lát sau, cô hỏi: "Hôm nay ngày bao nhiêu rồi?"
Chung Hằng dừng một chút, thấp giọng nói: "29, em ngủ rất lâu."
"Tưởng Tùng Thành đâu."
"Bị bắt rồi."
"Du Sinh... đứa bé đi cùng em ý, cậu bé được cứu rồi."
"Ừm."
Hứa Duy mở mắt, nhìn đôi mắt xanh đen của Chung Hằng: "Anh..." Nói còn chưa dứt lời, miệng đã bị anh cắn.
Hứa Duy cảm giác được tay anh có chút run, thân thể cũng như vậy, quấn chặt trên mặt cô, bờ môi chạm vào, lưỡi liền tách ra đi vào, không có mức độ, cô một hơi cũng không thoát ra ngoài, đầu lưỡi anh đã vào trong miệng cô, kỹ thuật hôn rớt phá kỷ lục.
May mắn anh rất nhanh tỉnh táo, không tiếp tục quá lâu rất nhanh rút ra, dán vào khuôn mặt cô thở dốc.
Hứa Duy ngực chập trùng, nửa ngày mới chậm chạp lên tiếng. "Chung Hằng" cô lại muốn mở miệng: "Em..."
"Kết hôn được chưa."
"..." Hứa Duy giật mình, chính Chung Hằng cũng bất ngờ.
Thấy cô mở mắt, một đống lời cần nói đã đẩy tới yết hầu, đẩy tới đẩy lui, cuối cùng đem câu này từ tim phổi nói ra.
Câu hỏi cưới này quá đột ngột.
Chung Hằng ngẩng đầu, đôi mắt thâm cuồng sánh ngang gấu trúc. Cô không lên tiếng, ánh mắt anh lại đỏ đến lợi hại: "Hứa Duy, cùng anh kết hôn đi."
Nhịp tim Hứa Duy đập quá nhanh, khuôn mặt có chút ửng đỏ.
Cổ họng cô giật giật, đau đớn trên người nhắc nhở cô trước đó xảy ra chuyện gì.


Còn có rất nhiều việc chưa được giải quyết, cũng còn có rất nhiều việc thiếu anh một lời giải thích. "Chung Hằng, anh chờ chút, em có chuyện phải nói cho anh." Hứa Duy ngón tay giật giật: "Em không biết nói thế nào, anh cho em chút thời gian, em sắp xếp ngôn ngữ một chút."
Cô nhấc cánh tay trái không bị thương, đẩy đẩy lồng ngực anh: "Anh ngồi đã."
Điện thoại trên bàn đột nhiên vang lên.
Hứa Duy nhìn thoáng qua, nói: "Trước tiên anh nghe điện thoại đi." Vừa nói xong, cúp điện thoại, tiếng đập cửa lại tới.
Hứa Duy: "Mở cửa á." Chung Hằng nhìn cô gật đầu, quay người đi tới một bên cửa, nhìn ra phía ngoài một chút, sắc mặt lập tức không tốt.
Hà Nghiễn dán mặt vào ô cửa nhìn, Chung Hằng giữ cửa kéo một phát, Hà Nghiễn nhào về phía trước, kém chút nữa ngã quỵ xuống: "Cậu làm gì thế?"
Chung Hằng đẩy anh ta ra ngoài.
Đến hành lang, Chung Hằng hạ giọng nói: "Cô ấy vừa mới tỉnh."
"Đã tỉnh rồi sao?" Giọng nói Hà Nghiễn nhẹ nhàng một chút: "Tình trạng thế nào?"
"Không tốt, không hỏi han ghi chép được đâu."
"Ai nói tôi tới tìm cô ấy để hỏi?" Hà Nghiễn nhìn anh: "Cậu đừng nhạy cảm như vậy được không, cô ấy đã tỉnh, tôi vào thăm một chút."
Chung Hằng nhíu mày: "Cô ấy không nói được nhiều."
Hà Nghiễn nhìn kỹ anh: "Câu sợ tôi nói tới những chuyện kia à?"
Chung Hằng giữ im lặng. "Chúng ta hiện tại có tính là bạn bè không? Anh dùng tôi làm cảnh sát phòng bị."
Hà Nghiễn nói: "Như này đi, tôi cam đoan, hôm nay tuyệt đối không chủ động nói tới những việc kia, tôi làm một người bạn đến thăm cô ấy." Anh ta vỗ vỗ vai Chung Hằng:" Đi vào đi."
Hứa Duy nhìn ở cửa, bọn họ vừa đi đến, cô đã nhìn thấy Chung Hằng sau lưng là Hà Nghiễn.
Chung Hằng bước nhanh đi đến bên giường, nhẹ giọng nói: "Đội trưởng Hà tới thăm em."
Hứa Duy không nói gì, gật đầu.
Chung Hằng rót cốc nước, đút cho cô hai ngụm.
Hà Nghiễn đi tới, đứng ở một bên nhìn cô cười cười: "Cuối cùng cũng tỉnh, cảm giác thế nào?"
"Vẫn tốt." Hứa Duy nói: "Anh ngồi đi."
Hà Nghiễn kéo ghế ngồi xuống, nhìn sắc mặt của cô, hỏi vài câu, đều là hàn huyên mấy câu.
Hứa Duy trả lời qua loa, sau một lát, Hà Nghiễn dự định tạm biệt, cô bỗng nhiên giữ chặt tay Chung Hằng, nói: "Em đói,, muốn ăn cháo."
"Anh đi mua." Chung Hằng lập tức đứng dậy: "Còn muốn ăn gì khác không?"
Hứa Duy gật đầu:"Anh nhìn xem rồi mua."
Hà Nghiễn ở một bên nói: "Vừa vặn, cậu đi mua đi, có tôi ở đây."
Chung Hằng không để ý tới anh ta, nói với Hứa Duy: "Anh rất mau sẽ trở lại."
"Ừm."
Chung Hằng trước khi đi ném cho Hà Nghiễm một ánh nhìn cảnh cáo, Hà Nghiễn ngầm hiểu, nhẹ gật đầu.
Chờ Chung Hằng vừa ra khỏi cửa, Hứa Duy nói: "Đội trưởng Hà, tôi có chuyện nói cho anh."
Hà Nghiễn xem xét, từ sớm cô cố ý để Chung Hằng đi, đã đoán được cô có lời muốn nói.
"Liên quan tới Tưởng Tùng Thành?"
"Ừm."
"Liên quan tới chị cô?"
Hứa Duy sững sờ.
Hà Nghiễn không cùng cô thừa nước đục thả câu: "Tôi đã gặp qua chị cô. Có chuyện gig, tôi cũng đều biết."
Hứa Duy nhìn anh ta, rõ ràng có chút kinh hãi giật mình.
Hà Nghiễn nói: "Ngày hôm đó lời của cô nói chúng tôi đều nghe thấy được, điện thoại của cậu bé kia không tắt, chúng tôi cũng là dựa vào cuộc điện thoại đó tìm ra cô." Sắc mặt anh hơi trầm xuống: "Chị cô còn có mẹ cô đều đã thừa nhận, mọi chuyện trên cơ bản đều rõ ràng. Lúc đầu hôm nay không dự định sẽ nói mấy chuyện này cho cô biết, nhưng cô đã đề xuất trước, cho nên tôi thuận đường nói cho cô luôn, chị của cô - Phương Nguyệt đã đến Ngu Khê, bây giờ đang ở trại tạm giam, cô ấy đề xuất muốn gặp cô."
Hứa Duy không nói gì, ánh mắt từ từ đóng băng.
Cô cúi đầu xuống, chậm rãi hỏi: "Chị ấy đều thừa nhận tất cả?"
"Ừm."
"Tôi đoán không sai? Chị ấy lấy tôi ra làm kẻ chết thay?"
Hà Nghiễn gật đầu: "Ừm."
Hứa Duy không hỏi lại.
Hà Nghiễn nói: "Cô nghĩ như thế nào?" Dừng lại, anh nói:"Theo tính tình của Chung Hằng, chắc chắn sẽ không đồng ý cho cô gặp cô ấy."
Hứa Duy dừng lại: "Chung Hằng... anh ấy cũng biết?"
"Đúng."
"Mọi chuyện?"
"Ừm."
Hứa Duy vô ý thức bấm chặt ngón tay: "Việc tôi ngồi tù, cũng biết?"
Hà Nghiễn gật đầu.
Hứa Duy trong lòng bàn tay dần dần chảy ra mồ hôi.
Giọng nói cô càng thấp hơn: "... Anh ấy như nào?" 



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc