19 Ngày - Chương 35

Tác giả: Quân Ước

"CHUNG HẰNG, ĐAU"
Tưởng Du Sinh cầm chiếc bút trong tay, nhìn chằm chằm vào cầu thang lên tầng trên, Tưởng Tùng Thành đang đi ở phía trước, phía sau anh ta còn có hai người đàn ông.
Thời điểm bọn họ đi lên cầu thang, Tưởng Du Sinh đã nhìn thấy.
Cậu bé lắc đầu nhìn Tưởng Tùng Thành, hai cánh tay bám lấy chiếc quần dài.
Chiếc điện thoại kia đang ở trong túi quần của anh ta, chiếc áo anh ta đang mặc làm che khuất đi túi quần. Tưởng Tùng Thành đi tới, khuôn mặt anh ta đỏ bừng, trên người nồng nặc mùi rượu.
Tưởng Du Sinh nhất thời không thích ứng kịp nhăn mũi một cái.
"Quay trở về phòng." Trong mắt Tưởng Tùng Thành bao trùm bởi sự ngang ngược.
Tưởng Du Sinh không nghe thấy được giọng nói và ngữ khí của anh ta, nhưng lại bị nét mặt của anh ta dọa sợ. Cậu bé chưa từng thấy Tưởng Tùng Thành có bộ dạng như vậy.
Hai người đàn ông phía sau tiến tới gần, một trong số đó tay đang xách một cái lò nhỏ, bên trong than lửa đang cháy hừng hực, kìm sắt cắm ở ngay bên cạnh.
Tưởng Du Sinh chăm chú nhìn cái lò đấy, cậu bé không hiểu vì sao mùa hè nóng như vậy phải dùng đến lò nung.

Tưởng Tùng Thành mở khoá cửa, đẩy cậu bé vào phòng.
Hứa Duy đứng bên cạnh giường, cả người trong tư thế đề phòng.
Cô thấy Tưởng Tùng Thành đi tới, cũng nhìn thấy anh ta mang theo hai người đàn ông nữa xách theo cái lò nung kia.
Tưởng Tùng Thành căn bản không nhìn cô, anh ta dùng thanh âm khàn khàn ra lệnh cho hai người đàn ông kia: "Làm đi."
"Anh muốn làm gì?" Hứa Duy cảnh giác lui về sau.
"Em phải xuống Địa Ngục cùng tôi, không được có bộ dạng này, tôi không thích." Tưởng Tùng Thành cười cười, ánh mắt đã không còn tia rõ ràng nữa, gương mặt hơi đen kia vô cùng trầm thấp đáng sợ. "Em biết, tôi thích nhất vết sẹo đó. Tôi cũng đã nói không cho phép em chỉnh nó, không cho phép xoá bỏ nó, vừa năm ngoái em cam đoan không động tới, đồ lừa đảo này!" Tưởng Tùng Thành nộ khí ngút trời, chỉ phất tay, hai người đàn ông kia lập tức tiến lên.
Hứa Duy không phản kháng nổi, cánh tay cô bị giữ chặt, ghì mạnh ở trên giường, khuôn mặt áp vào tấm đệm, hai cánh tay đều bị khống chế, có người giữ chặt chân cô.
Hứa Duy dùng sức ngửa mặt lên, nghiêng đầu, trong tầm mắt một cái lò nung đang cháy hừng hực.
Cô rốt cuộc cũng đã biết anh ta muốn làm gì rồi.
Trong đầu ong ong kịch liệt, trong nháy mắt toàn bộ thân thể lạnh cứng.
Một giây sau, áo ngoài của Hứa Duy bị cởi xuống, bên trong là đai của áo lót, không che được tấm lưng trần.
Tay Tưởng Tùng Thành cầm kìm từ trong lò lửa gắp ra hòn than đỏ bừng:"Không sao, tôi sẽ giúp em in dấu lại."
Hứa Duy dùng sức giãy dụa: "Thả tôi ra!"
Ở cửa Tưởng Du Sinh nhìn đến ngây người, vội vàng chạy tới, ôm lấy tay Tưởng Tùng Thành một mực lắc đầu.
Cậu bé nói không ra lời, gấp sắp khóc.



Tưởng Tùng Thành một đạp đá văng câu bé, đi đến bên giường.
"Tưởng Tùng Thành, anh cái tên điên này!" Hứa Duy giọng nói phát run, đôi mắt mờ mờ hơi nước: "Tôi không phải là cô ấy! Anh không phát hiện ra sao, người phản bội anh là chị tôi, người anh biết tên Hứa Duy chính là chị ta, tôi là em gái của chị ấy!" Toàn thân cô run rẩy, sợ hãi cực độ đến mức hơi thở cũng bất ổn: "Tôi bị chị ta lừa gạt tới làm kẻ chết thay, cô ấy chờ anh giết chết tôi, sau đó gọi cảnh sát tới, cô ấy..."
"Ngậm miệng!" Tưởng Tùng Thành tố chất thần kinh, hai mắt đỏ như máu, đã hoàn toàn điên cuồng, nghe không lọt vào lời nào: "Lừa đảo, em vẫn muốn lừa tôi! Là em tự tìm, là em có lỗi với tôi!"
Kìm sắt trong tay anh ta không chút lưu tình in lên phía sau lưng Hứa Duy.
*
Bên ngoài, đường vòng bao quanh thành phố, xe cảnh sát phi nhanh, đi đầu là chiếc SUV màu đen, tốc độ rõ ràng nhanh hơn cả xe cảnh sát.
Trong xe mấy nhân viên cảnh sát, tất cả đều nín thớ, khuôn mặt biểu lộ nghiêm trọng.
Điện thoại trong tay kĩ thuật viên, loa phóng thanh đặt ở bên chiếc điện thoại mọi âm thanh từ đó truyền ra đều được phóng đại, ở đầu bên kia điện thoại là âm thanh đau đớn vô cùng.
Hà Nghiễn chau mày, đã không để ý tới suy nghĩ vừa rồi Hứa Duy đã để lộ ra vài manh mối.
Anh ta lo lắng nhìn chằm chằm vào người đàn ông trên ghế lái kia.
Chiếc xe này tốc độ đã nhanh đến cực hạn, so với xe cảnh sát ở đằng sau đã cách một đoạn dài rồi. Ngoại trừ Chung Hằng, ở đây không ai có thể lái xe thành kiểu này được.
Anh tóm lại là sắp điên rồi.
Không nên nên để cậu ta lái xe.
Hà Nghiễn hối hận vừa rồi không ngăn lại.
Với cái tốc độ này, đợi chút nữa lên núi sợ là muốn lật xe mất.
Hà Nghiễn muốn nhắc nhở Chung Hằng giảm tốc độ, nhưng bờ môi giật giật, cuối cùng không nói ra.
Tình huống này, không có mấy người đàn ông còn lý trí.
Điện thoại không cúp máy, những gì Tưởng Tùng Thành làm đều được truyền thẳng trực tiếp tới chỗ bọn họ.
Anh ta đang làm tổn thương Hứa Duy, cũng là đang tra tấn Chung Hằng.
Cái người điên kia còn tiếp tục làm những gì, bọn họ khó mà đoán trước được, ở chỗ này nghe được rõ ràng là đều vô dụng, nếu như không có cách nào kịp thời chạy tới cứu Hứa Duy, đối với Chung Hằng mà nói, thống khổ sẽ chỉ càng tăng gấp bội.


Trong xe lờ mờ, rất khó để nhìn rõ, nhưng có chút tiếng vang không đè nén được, cho dù đã cực kì ẩn nhẫn.
Hà Nghiễn cảm thấy, giống như Chung Hằng đang khóc.
*
Bên trong căn phòng.
Tưởng Du Sinh ngồi trong góc tường, nước mắt chảy không ngừng.
Tưởng Tùng Thành không nhìn nhiều, anh ta thỏa mãn nhìn chằm chằm sau lưng Hứa Duy, có thể thấy được là vừa mới bị thương.
Như vậy mới tốt, anh không hoàn chỉnh, cô cũng không hoàn mỹ.
Lúc này mới hợp.
Tưởng Tùng Thành trong mắt điên cuồng càng sâu thêm.
Loạng choạng đi tới, anh ta lại cảm thấy mình chưa từng tình táo như thế này bao giờ.
"Hôm nay là ngày lành tháng tốt." Anh ta nói: "Ngay hôm nay, cùng nhau chết đi."
Phản bội hay không phản bội giờ không còn quan trọng nữa.
Anh ta chưa từng chiếm được cô, nếu thế thì cùng nhau chết đi.
Chết rồi, tất cả đều công bằng.
Tưởng Tùng Thành xoay người, nhìn hai người đàn ông hỗ trợ kia nói: "Không còn chuyện của hai anh nữa, trước khi ra cửa nhử một mồi lửa đốt từ tầng dưới đi." Anh ta lấy ra hai tấm thẻ ngân hàng:"Đây là thù lao."
Hai người bỗng nhiên thấy cái đó, có chút không dám tưởng tượng, lưỡng lự không tin nổi: "Tưởng tổng, ngài thật..."
"Cút." Thần sắc Tưởng Tùng Thành nghiêm nghị, gương mặt đỏ bừng rõ ràng là doạ người.
Hai người kia không dám hỏi gì thêm, lập tức cầm thẻ, vội vàng đi.
Tưởng Tùng Thành đi tới cửa bên ngoài nhìn thoáng qua, nhìn thấy bọn họ mồi lửa xong mới tiến vào.
Ở trong góc tường Tưởng Du Sinh lau sạch nước mắt, chạy đến bên giường, giữ chặt tay Hứa Duy, phát ra a a không rõ âm thanh gì.
Hứa Duy cuộn tròn thân thể nằm nghiêng ở đó, khuôn mặt tái nhợt.
Tưởng Tùng Thành đi tới, đứng cách đó ba mét ở bên ngoài nhìn bọn họ.
Từ trong túi quần đen lấy ra một con dao quân dụng, đi tới bên giường.
Tưởng Du Sinh quay đầu nhìn thấy, khóc càng kinh hơn.
Anh ta ngăn ở bên giường, quỳ xuống.
Tưởng Tùng Thành cười ha ha, trào phúng nói: "Nuôi lâu như vậy, vẫn là chưa quen, đúng là nuôi ong tay áo, lúc trước không nên để đồ đần Tưởng Đại Vân kia đón cậu trở về, bộ dạng này của cậu, bán cho đoàn xiếc, trực tiếp thiến."
Tưởng Du Sinh dùng sức lắc đầu, nắm chặt ống quần anh ta.
Hứa Duy chống đỡ khuỷu tay ngồi xuống, trên mặt cô đầy mồ hôi, giọng nói khàn khàn: "Tôi và anh chết là đủ, Du Sinh chỉ là một cậu bé, anh có cần phải đem nó giam ở chỗ này không?"
"Một cậu bé?" Tưởng Tùng Thành cười đến mức khóe mắt run rẩy:"Lúc tôi bằng nó, đã tự nuôi sống chính mình, mạng nó tốt, mấy năm này ngày tháng tốt lành không phải là tôi cho nó sao? Các người cả đám đều không có tâm, cả đám đều muốn cùng tôi đối nghịch."
Tầng dưới lửa đã bốc cháy, khói tràn khắp nơi.
Hứa Duy nói: "Tưởng Tùng Thành, anh thật đúng là một cái tên điên."
"Tôi điên rồi!" Anh ta nổi cơn điên, lại một lần nữa đá văng Tưởng Du Sinh ra, ép Hứa Duy ở trên giường, dao quân dụng dán trước ngực cô.
Cùng lúc đó Hứa Duy lần mò tìm trong chăn mềm che dấu cái bình pha lê, không do dự nện thẳng vào bên trên đầu anh ta, liên tiếp hai lần.
Máu tươi chảy ròng ròng.
Cánh tay Tưởng Tùng Thành nhoáng một cái, Tưởng Du Sinh đã đứng lên, từ một bên dùng sức đánh anh ta.
Hứa Duy lập tức đến cướp đoạt con dao trong tay Tưởng Tùng Thành, đang dằng co, Tưởng Tùng Thành đâm một nhát vào vai phải của cô.
Tưởng Du Sinh bị dọa sợ.
Hứa Duy nắm chặt con dao của Tưởng Tùng Thành vừa đâm vai phải, rút ra, máu huyết tuôn trào.
Bên ngoài lửa cháy lớn, khói bốc nghi ngút không ngừng toả lên bên trên.
Tiếp tục như vậy không bị thiêu chết, cũng bị sặc chết.
Hết lần này tới lần khác Tưởng Tùng Thành dai một cách kinh khủng, mặt mũi đã chảy đầy máu, váng đầu hoa mắt, vẫn còn phi thường chống trả, thực lực của anh ta không thể đánh giá thấp.
Hứa Duy tay cũng bị rạch mấy đường.
Giằng co ở bên trong, khói đặc cuồn cuộn tràn đầy vào phòng, Tưởng Du Sinh ho khan.
"Du Sinh, đi trước đi."
Hứa Duy hô hào, nhưng Tưởng Du Sinh không nghe được.
Hứa Duy cắn răng, không tranh đoạt dao, cô dùng hết khí lực đẩy Tưởng Tùng Thành lên trên mặt đất.
Trên đầu của anh ta máu chảy càng nhiều, ngã ngồi trên mặt đất, đã không còn tỉnh táo, con dao kia vẫn còn nắm chặt.
Hứa Duy đứng lên, tranh thủ thời gian kéo Tưởng Du Sinh muốn chạy đi.
Bắp chân đột nhiên đau nhức kịch liệt.
Vậy mà Tưởng Tùng Thành dựa vào một hơi nhào tới, một nhát đâm vào chân trái của Hứa Duy.
Giữ được một lúc, Tưởng Tùng Thành cuối cùng cũng hôn mê bất tỉnh.
Tưởng Du Sinh lập tức đỡ lấy Hứa Duy.
Hứa Duy thúc giục: "Đi mau!"
Cô bước đi khập khiễng cùng với Tưởng Du Sinh đi ra khỏi phòng, nhìn xuống dưới, vô cùng tuyệt vọng.
Thể lực của bọn họ bây giờ, gần như không có khả năng ra ngoài.
Hiển nhiên, Là Tưởng Tùng Thành thật sự chuẩn bị chết ở chỗ này.
*
Xe dừng nhanh ở trước cửa nhà, Chung Hằng nhảy xuống.
Trước đó điện thoại đang thông bỗng dưng bị mất liên lạc, Hà Nghiễn đã gọi cho đội phòng cháy, nhưng khi bọn họ tới, đội phòng cháy vẫn còn chưa chạy tới.
Lâu như vậy rồi, không rõ tình hình bên trong lửa đang cháy thế nào, nhìn sơ qua đúng là không phải nhỏ, với tình huống này chờ đội phòng cháy đến là an toàn nhất.
Nhưng Hà Nghiễn biết anh ta nhất định không ngăn được Chung Hằng.
May mắn bên ngoài có ao nước, Chung Hằng quay đầu đổ thùng nước lạnh, chạy thẳng vào trong.
Hà Nghiễn mang theo mấy nhân viên cảnh sát cũng lần lượt đuổi theo.
Tốc độ của Chung Hằng so với bọn họ nhanh hơn nhiều, cấp tốc chạy từ tầng dưới tìm tới tầng trên, hô to: "Ở đây!" Chung Hằng ở phòng vệ sinh phát hiện Hứa Duy, cô đang ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Tay anh càng run dữ dội hơn, không để ý tới việc kiểm tra thương thế cho cô, lập tức cởi áo thun ẩm ướt bao trùm lên người cô, ôm cô vào trong ngực, dùng tốc độ nhanh nhất bế cô xuống tầng.
Tưởng Du Sinh và Tưởng Tùng Thành bị các nhân viên cảnh sát khác mang ra ra ngoài.
Hứa Duy mơ mơ màng màng, cảm giác có người ôm cô thật chặt, anh gọi tên cô, vội vội vàng vàng, giống như mất hồn.
Mặt cô dán chặt vào lồng ngực trần của anh, cau mày:"Chung Hằng, đau." 



Đang tải...

Thử đọc