19 Ngày - Chương 14

Tác giả: Quân Ước

"XONG, TÌNH ĐỊCH GẶP NHAU, HẾT SỨC ĐỎ MẮT"
Bàn tay to ở ngay trước mặt, Hứa Duy gần như không do dự nắm lấy.
Chung thiếu gia hiếm khi tự mình xuống nước, cô đương nhiên phải tranh thủ thời gian phối hợp, đổi lại trước kia, cô còn phải đi dỗ anh ấy.
Từ đầu đường rẽ sang hướng khác, đi về phía bãi đậu xe, bên cạnh là cái ngõ nhỏ, không ít khách du lịch đeo balo dạo quanh đó.
Hứa Duy nói: "Đến chỗ nào đó dạo chút không?"
Chung Hằng ừm, nắm tay cô đi tới.
Một cái ngõ nhỏ có rất nhiều cửa hàng, bán đủ loại thực phẩm, có tiệm bán trang phục đặc sắc, đặc biệt rất nhiều tiệm tạp hóa ăn uống.
Họ đi một mạch trên đường, đi qua cửa hàng kẹo, Chung Hằng hỏi: "Có ăn kẹo không?"
Hứa Duy ngẩng đầu nhìn, biển hiệu viết: "Cửa hàng kẹo thủ công".
"Đi xem một chút."



Cửa hẹp, Chung Hằng buông lỏng tay để Hứa Duy vào trước.
Trên kệ bày rất nhiều lọ kẹo, rất nhiều vị: đậu phộng, bí đao, củ sen, đều là bằng thủ công.
Cửa hàng bên trong chỉ có mấy du khách, đều là nhóm mấy cô gái đi chung, Chung Hằng vừa vào cửa, đã có cô gái nhìn anh. Hứa Duy tại kệ hàng bên cạnh chọn lựa, nhân viên bán hàng đang giới thiệu cho cô.
Hứa Duy mỗi loại nếm một viên, hương vị cũng không tệ cô không chọn gọi: "Chung Hằng."
Chung Hằng đi qua.
Hứa Duy cầm một viên kẹo ngó sen đưa cho anh: "Anh thử cái này một chút đi."
Chung Hằng không nhận, cúi đầu, đến gần tay Hứa Duy ăn.
Cô gái bên cạnh thấy mà đỏ mặt.
Chung Hằng nhai mấy lần, nói: "Ngọt."
"..."
Hứa Duy se se đầu ngón tay: "Lấy hai hộp này."
Lại chỉ vào bí đao đường: "Cái kia thử qua chưa?"
Chung Hằng nói: "Chưa."
"Vậy anh cũng nếm thử đi."
Cô cúi đầu tìm ví tiền trong balo, không có ý định giúp anh lấy kẹo.


Chính Chung Hằng cầm lấy một viên ăn, nói: "Không ngọt bằng cái kia."
Hứa Duy liếc anh một cái, hỏi: "Chị anh có thích ăn không?"
Chung Hằng mặt mày khẽ nhúc nhích:"Mua cho chị anh?"
"Ừm."
Anh cười: "Chị ấy cái gì cũng thích ăn."
Hứa Duy mỗi loại mua hai hộp, nhân viên cửa hàng giúp cô gói lại, Chung Hằng xách trong tay.
Đi ra ngoài tới phía trước, lại là cửa hàng đồ lưu niệm.
Đi đến cuối phố, bên tường có một sạp khắc chữ, yên tĩnh vắng vẻ.
Nhìn thấy có người đi qua, ông chủ buông quạt nạn trong tay xuống, thành thạo hô: "Cô gái, đến xem móc chìa khóa đi, có thể khắc chữ, đặt làm ngay tại chỗ, gỗ cổ ngàn năm, đại cát đại lợi độc nhất trên đời, có thể treo chìa khoá, còn có thể trừ tà hộ thân, chuyển họa thành may!"
Nói khoác thế này cũng quá là dõng dạc rồi.
Hứa Duy bước chân dừng lại, nhìn sang bên đó.
Ông chủ đầu trọc tầm bốn mươi tuổi, tay cầm một cái quạt nan, cây gậy trúc dựa vào rễ cây trúc bên tường, trên cành cây dùng dây tơ đỏ treo móc chìa khóa, gọt từ phiên gỗ, có hình động vật, cũng có hình hoa lá, phiến lá, khắc chữ ở bên trên.
Chung Hằng cho là cô tin mấy lời nói ngớ ngẩn này, nói: "Muốn à? Tặng cho em một cái để phòng thân."
Hứa Duy cũng không khách khí: "Hay đó."
Ông chủ thấy làm ăn được, cầm lấy dao khắc, gõ gõ trước mặt hộp: "Tới đi tới đi, chọn hình trước đi, chọn cái thích ý!"
Hứa Duy lựa lựa, cầm lấy một mảnh gỗ hình hồ lô: "Cái này rất thú vị."
Chung Hằng liếc một cái: "Thẩm mỹ không tệ, ngang với Bình An."
Hứa Duy: "..."
Ông chủ ngó ngó bọn họ, lấy hình trái đào mừng thọ đề xuất: "Cái này, cô cậu xem thử xem, nhìn lần đầu thấy nó giống trái đào, nhìn lần thứ hai thấy giống cái gì?"
Hứa Duy nhìn chằm chằm hai mắt, nói: "Vẫn giống trái đào mà."


"..." Ông chủ nhíu nhíu mày, cô gái thế nào đầu óc lại chậm chạp như vậy.
Chung Hằng ở một bên cười mãi.
Ông chủ lập tức đưa ánh mắt chuyển sang anh: "Ai ya, cậu nhìn thử xem."
Chung Hằng cười một tiếng, nghiêm mặt nói: "Giống trái tim."
"Đúng đúng đúng. " ông chủ cao hứng, vui tươi hớn hở nói: "Cô gái, người đàn ông của cô thông thạo thật đấy."
Hứa Duy coi như không nghe thấy.
Chung Hằng cười nhạt, cũng không nói thêm.
Ông chủ cầm phiên gỗ, đem giấy bút đẩy tới: "Nào, chọn một chữ trong tên đi nào."
Tên đơn, không phải chọn.
Hứa Duy cầm bút viết xuống chữ "Duy".
Ông chủ tận dụng cơ hội suy nghĩ bán thêm cái nữa, đẩy giấy đến trước mặt Chung Hằng: "Cậu cũng viết một chữ đi, làm một đôi với cô gái này, làm cho cô cậu móc tình nhân, tặng cô cậu giá ưu đãi."
Chung Hằng nghe lời, cũng viết.
Ông chủ xem xét, vỗ tay vui mừng mà nói: "Có duyên, hai chữ đều là dựng thẳng tâm bên cạnh, làm bộ đặc biệt cho cô cậu. "
Khắc lần thứ nhất, tam hạ lưỡng hạ ở phiến gỗ chính giữa khắc "Tâm", mũi dao khoét mấy lần, biến thành khắc rỗng, tiếp hướng nửa phần bên phải khắc chữ "Hằng", lật mặt phiên gỗ, lại khắc nửa phấn bên phải chữ"Duy", hai chữ phân biệt tại hai mặt, dùng chung bộ thẳng tâm bên cạnh.
Ông chủ buông dao khắc xuống, cầm bút nhỏ đi đến thoa mực đỏ lên đầu bút, mang theo sợi tơ đỏ bày cho họ xem.
"Nhìn này, cái này gọi là "Tâm Đầu Ý Hợp" lần đầu gặp hai chữ trùng hợp như vậy, điềm tốt. Cái này cho cô gái cầm."
Ông ấy nhét cái chìa khóa vào tay Hứa Duy, lại lấy một cái hình trái đào khác, nhanh chóng khắc giống nhau như đúc, phủi sạch sẽ xong đưa cho Chung Hằng:"Mỗi người một cái, có thể bảo quản thật tốt. Một cái hai mươi, hai cái bốn mươi, lấy của cô câu ba mươi lăm thôi."
Hứa Duy cảm thấy quá đắt, chuẩn bị mặc cả, Chung Hằng đã móc tiền: "Cảm ơn ông."
Hai người đi trở về, Chung Hằng nắm vuốt phiến gỗ nhìn kỹ, nói: "Ông già lừa đảo đó khắc chữ cũng đẹp lắm."
Hứa Duy nói: "Người ta dù sao cũng là chuyên nghiệp."
Chung Hằng ừ một tiếng, nhét vào trong túi: "Giữ lại trừ tà."
Đến điểm dừng xe, Hứa Duy nói: "Em vào nội thành, không bằng anh về trước đi."
Chung Hằng nói: "Cùng nhau đi, Bình An buổi chiều xong tiết học, anh cũng phải đi đón."
"Nó chỉ học một ngày?"
Chung Hằng gật đầu: "Buổi Anh ngữ, một tuần một lần."
"Ồ."
Quãng đường không xa, không đến hai mươi phút đã tiến vào khu thành.
Chung Hằng hỏi: "Em đi đâu, đưa em đi."
"Đường Hà Sơn có công ty nguồn năng lượng Thành Việt, anh biết không."
Chung Hằng nói: "Anh biết, tập đoàn Thành Việt cũng nghe qua."
"Ừm, là công ty bọn họ."
"Đi đến đó làm cái gì?"
"Có một ít chuyện cần làm."
Chung Hằng nhíu nhíu mày, không hỏi lại, nổ xe.
Đến Đường Hà Sơn, Hứa Duy xuống xe, hỏi Chung Hằng: "Anh đi đâu?"
"Đi đến chỗ anh rể anh."
"Ở đâu?"
"Chợ Hồng Dương, thành tây."
"Vậy còn buổi chiều..."
"Anh tới đón em, gọi điện thoại cho anh."
"Được."
Chung Hằng lái xe đi.
Hứa Duy đến cổng Công ty năng lượng Thành Việt, ngẩng đầu nhìn, nguyên một tòa nhà cao ốc có mười tầng, đều thuộc công ty này, ở Ngu Khê rất ít khi thấy. Mà đây chỉ là một phần sản nghiệp của tập đoàn Thành Việt.
Cô vào cửa, đến lễ tân, từ trong cặp lấy ra danh thiếp đưa tới: "Tôi tìm giám đốc Tôn Hư Hoài."
Cô gái ở quầy lễ tân dò xét nhìn cô một lượt, cân nhắc nói: "Tôn tổng vẫn còn đang họp."
Hứa Duy nói: "Lúc nào kết thúc?"
Cô gái nói: "Cái này tôi không rõ lắm ạ."
Hứa Duy nghĩ nghĩ, nói: "Vậy tôi chờ."
Đại sảnh có khu nghỉ ngơi, ghế sô pha bàn trà đều rất xinh đẹp.
Hứa Duy ngồi xuống.
Cô gái ở quầy lễ tân vụng trộm nhìn cô nửa ngày, đoán không ra có chuyện gì, sợ cô và Tôn tổng quan hệ không tầm thường, do dự nửa ngày vẫn khách khí rót chén trà đưa tới.
Hứa Duy từ bàn trà dưới gầm cầm quyển báo lật xem, là tạp chí lập nghiệp địa phương, những người nổi tiếng thành công ở trong vùng, xếp ở vị trí thứ nhất là tập đoàn Thành Việt hai vị đứng đầu: Tưởng Tùng Thành, Lý Việt.
Phía trên phỏng vấn hình ảnh, bên trái người đàn ông làn da ngâm đen, mặt gầy nhọn, đôi mắt không lớn, bờ môi nhếch, nhìn qua rất nghiêm túc, đây là Tưởng Tùng Thành. Bên cạnh Lý Việt so với anh ta ôn hoà hơn, làn da trắng hơn một chút, khuôn mặt mượt mà, điển hình sống an nhàn sung sướng tướng phú quý.
Hứa Duy cầm cả quyển lật hết một lượt, mới nghe được ở cửa thang máy truyền đến âm thanh. Năm sáu người đi tới, mỗi người đều mặc rất trang trọng, nam Âu phục giày da, nữ mặc váy, giày cao gót.
Có thể nhìn ra người đàn ông ở giữa trong đám người, được mọi người vây quanh đi ra ngoài.
Hứa Duy nhận ra ông ta là Lý Việt. Chờ bọn họ đều đi ra ngoài, cô gái quầy lễ tân đến: "Mời ngài tới một chút."
Hứa Duy đứng dậy, đi theo cô vào thang máy đến lầu tám, vào văn phòng giám đốc.
Sau bàn làm việc người đàn ông sắc mặt nghiêm túc.
Vừa đóng cửa, anh ta lập tức đứng lên: "Cô Hứa, sao cô tới đây vậy?"
Hứa Duy nhìn anh ta, không nói chuyện.
Tôn Hư Hoài sắc mặt có chút lo lắng: "Cô Hứa, Tưởng tổng( giám đốc) không có ở Ngu Khê, cô có liên lạc với ông ấy không?"
Hứa Duy lắc đầu, nói: "Không có số."
"Hả?"
"Tôi xảy ra chút việc, điện thoại bị hỏng."
Tôn Hư Hoài sững sờ: "Đã xảy ra chuyện gì?"
"Tai nạn xe cộ."
Hứa Duy quan sát nét mặt của anh ta.
Tôn Hư Hoài giật mình, nhìn cô: "Không phải chứ, nhìn vẫn khoẻ mà."
Hứa Duy nói: "Vết thương nhẹ, đã khỏi rồi."
"Vậy cô tới là..."
"Định là nói với anh một tiếng, cho tôi số riêng của Tưởng tổng."
"Vậy được."
Tôn Hư Hoài trực tiếp tìm hai tấm danh thiếp đưa cho cô "Cái đó... Không có chuyện gì khác nữa?"
"Không có."
Tôn Hư Hoài có chút ngượng ngùng: "Cô Hứa, cô bây giờ ở chỗ nào? Có cần tôi sắp xếp cho cô không?"
"Không cần, tôi tự sắp xếp, có việc tôi gọi điện thoại cho anh."
"Vậy được."
Hứa Duy đi ra đại sảnh, theo con đường đi về phía trước, đến trạm xe buýt. Có chiếc xe buýt đến, cô cũng không nhìn, lên xe ngồi đi luôn.
Phía sau một chiếc xe chậm rãi cùng ra một đoạn, dừng lại.
Người đàn ông lái xe nói: "Lý tổng, là cô ấy."
Lý Việt châm điếu thuốc, anh ta ép không được sự tức giận, bực bội nói: "Cô ta lại tới nữa? Tưởng Tùng Thành không có ở đây, cô ta chạy tới làm cái gì?"
Người đàn ông đằng trước nói: "Lý tổng, tiếp tục như vậy không ổn, lúc trước cô Hứa làm nghề đó, quan hệ với cảnh sát rất tốt."
"Quỷ đều biết không ổn, họ Tưởng kia muốn chơi đùa với lửa sớm muộn cũng sẽ bị thiêu cháy, ông đây cũng không muốn làm đệm lưng."
"Vậy làm sao bây giờ?"
Lý Việt nhả một ngụm khói, ánh mắt hung ác: "Luôn có biện pháp."
Xe buýt đến trạm, Hứa Duy xuống tới nơi, một mình đi dạo ở thành khu hai giờ, làm quen hết mọi thứ xung quanh lại ngồi xe buýt đi tới thành tây.
Vừa tới chợ Hồng Dương, nhận được điện thoại của Chung Hằng.
"Em xong việc chưa? Đến giờ đi đón Bình An rồi."
Hứa Duy vừa đi vừa nói: "Xong xuôi rồi, em đi tìm anh, cái kia... cửa hàng của anh rể anh ở chỗ nào?"
"Em ở đâu?"
"Chợ mà anh nói đấy."
"Ở cửa nào, cửa chính hay cửa bên?"
"Không rõ lắm." Hứa Duy nhìn ngó:"Có cái bục lớn, bên cạnh là tiệm đậu phụ Trương Kí, có đứa nhỏ đang chơi bóng."
Đầu kia không có âm thanh gì.
"Chung Hằng?"
Cô đi lên phía trước, hết nhìn đông tới nhìn tây.
Chung Hằng cúp điện thoại, cách mấy bước nhìn cô.
Đứng một lúc, anh đuổi đến cầm tay cô: "Chỗ này đây, ngốc chết rồi."
"Anh cũng không nói rõ ràng mà."
Hứa Duy thu hồi điện thoại: "Bây giờ đi đón Bình An ạ?"
"Ừm, nó sắp tan lớp rồi."
Thẩm Bình An bốn giờ xong tiết học, ôm túi sách ra nhìn trái phải một hồi, không thấy người nào, quay ra khu chờ ngồi đợi. Ghế còn chưa kịp ngồi ấm chỗ, đã nhìn thấy cậu của cô bé từ cửa đi vào.
Lại nhìn lại, phía sau còn có người.
Thẩm Bình An thông minh cỡ nào, trong đầu thông suốt ——Cậu thật là biết lợi dụng cơ hội, một bên là đón cô bé, còn vừa mang theo đối tượng thầm mến đến trong thành hẹn hò! Thẩm Bình An chân nhỏ khép lại, ngồi đoan đoan chính chính, nhìn người đến gần, lại đứng lên, giả thành bộ dạng thục nữ lên tiếng: "Cậu ơi"con mắt quay tròn chuyển tới trên người Hứa Duy, tuân theo sự dạy bảo của mẹ cô bé, tuyệt không tuỳ tiện gọi người khác là "Mợ", nhìn thấy cô gái xinh đẹp hết thảy gọi "Chị". Hứa Duy nhìn cô bé cười cười.
Ba người trở lại trên xe.
Hứa Duy với Thẩm Bình An ngồi ở băng ghế phía sau, mang ra kẹo vừa mua trước đó cho cô bé ăn.
Thẩm Bình An trời sinh thuộc phái diễn xuất, giả vờ một cái thật sự là không có chút sơ hở nào, mở miệng một tiếng "Cảm ơn chị ạ", nhu thuận đáng yêu.
Chung Hằng ở phía trước nghe được không tài nào thích ứng kịp, cảm thấy quỷ con hôm nay không bình thường.
Lái xe nửa đường đến đoạn rẽ ngoặt, bị chặn lại ở chỗ lên dốc.
Chỗ này vừa đúng là chỗ hẹp nhất của con đường, có chiếc xe gắn máy lái tốc độ nhanh, dẫn đến ô tô bên cạnh và xe hàng bị va quệt, ba phía xảy ra xung đột, tranh chấp ngay tại chỗ, chờ cảnh sát giao thông từ nội thành chạy đến xử lý.
May mắn độ dốc không cao lắm, một loạt xe đỗ chờ không bị trôi xuống xảy ra tai nạn.
Đợi mười phút, không thấy động tĩnh, Chung Hằng xuống xe đi xem tình huống.
Đi ba bốn mươi mét, chưa tới nơi xảy ra sự việc, một con chó lớn nhảy tới, gần như điên cuồng hướng anh bổ nhào.
Triệu Tắc đi theo phía sau gào rú: "Cá Chạch...! Thiếu gia...! Tổ tông...! Đừng cắn người mà...!"
Đợi đến lúc chạy tới gần, Triệu Tắc trợn tròn mắt —— thật sự thiếu gia không phải nổi điên, là nhìn thấy phân của nó đây mà.
May mắn may mắn, nếu là làm thương người khác, thì cái mạng chó của Cá Chạch sao đền nổi.
Triệu Tắc chống đầu gối thở dốc, nào ngờ chưa thở hết một hơi, phút chốc lại hít lên.
Không để ý tới Cá Chạch, cậu ta quay người định chạy, đáng tiếc đã chậm một bước.
"Triệu Tắc." Chung Hằng ôm Cá Chạch đi tới.
Triệu Tắc khẽ cắn môi, quay đầu hướng anh cười hắc hắc.
Chung Hằng im lặng: "Cậu động dục?."
Triệu Tắc không cười, khích anh: "Động dục cũng không thể nào với cậu đâu."
Chung Hằng lười nhác cùng cậu ta cãi nhau, hỏi: "Cậu thế nào lại chạy tới chỗ này?"
Triệu Tắc trợn tròn mắt soạn lời nói dối: "Không phải là đưa Cá Chạch đến sao, gia hỏa này nhớ cậu tới mức ăn không ngon ngủ không yên, suốt ngày gây chuyện, tớ thấy nó sắp mắc bệnh tương tư rồi, trong lòng tớ thấy chua xót, lúc này mới có lòng tốt dẫn nó đến gặp cậu, nào ngờ tới còn gặp phải kẹt xe ở trên đường này chờ sắp được một tiếng rồi không tin cậu hỏi Cá Chạch."
Cá Chạch thiếu gia lập tức nắm lấy thời cơ vẫy đuôi xin sự chú ý.
Chung Hằng vò đầu nó, hỏi Triệu Tắc: "Vậy cậu bây giờ trở về Phong Châu?"
"Cái này..." Triệu Tắc dùng sức suy nghĩ thoát thân:"Đúng, chờ một lúc đường thông tớ đi luôn."
Vừa mới nói xong, sau lưng có cô gái hô: "Triệu Tắc!"
Triệu Tắc run bắn cả người: Xong rồi.
Từ xa hai cô gái đi tới, Chung Hằng híp mắt nhìn mấy giây, nhận ra.
Triệu Tắc vội điều chỉnh chiến thuật, trước khi anh đổi sắc mặt: "Được rồi, cậu khoan nóng đã, tớ biết cậu ghét Lư Hoan, tớ cũng không ưa cô ấy, nhưng Mạn Mạn tìm tớ, tớ không có cách nào cự tuyệt mà, cái này giống như cậu không thể nào mà mặc kệ Hứa Duy vậy..."
Nói đến đây, Triệu Tắc thô kệch cao lớn có chút đỏ mặt:"Cô ấy nói muốn dẫn mấy người bạn lên núi tránh nóng, ở hai ngày, bảo tớ làm hướng dẫn viên, tớ không nghĩ tới Lư Hoan cũng có, nói thế nào cũng là em họ cô ấy, tớ không thể bảo người ta cút đi được. Cho nên tớ không nói cho cậu biết, dự định chính mình dẫn các cô ấy chơi hai ngày rồi tự mình đưa tiễn, ai nghĩ đến cái này còn chưa tới trên núi đâu, đã đụng phải cậu."
Cậu ta lời nói kể xong, Chung Hằng mặt lạnh không phản ứng.
Phía sau Nghiêm Tòng Mạn cùng Lư Hoan đã đi tới.
Lư Hoan liếc nhìn Chung Hằng, kinh ngạc đến mấy bước chạy tới: "Anh, anh ở đây ư? Triệu Tắc còn nói anh đi tỉnh thành, thì ra là lừa em."
Triệu Tắc cúi đầu hạ thấp cảm giác tồn tại xuống.
Lư Hoan kinh ngạc xong, chất vấn: "Vì sao đến điện thoại của anh cũng không gọi được, tin nhắn cũng không nhắn lại?"
Bởi vì cô ở trong danh sách đen chứ sao. Triệu Tắc trong lòng yên lặng trả lời một câu.
Chung Hằng chẳng buồn nói lời nào với cô ta, ôm Cá Chạch đi lên phía trước.
Lư Hoan ngăn anh lại, tức giận nói: "Anh giải thích đi."
"Chung Hằng." Hứa Duy nắm tay Thẩm Bình An đi tới.
Mấy người nghe tiếng quay đầu.
Triệu Tắc trong lòng nhảy một cái, lập tức bó tay toàn tập.
Lúc này thật gặp rắc rối.
Năm đó Hứa Duy với Lư Hoan đánh nhau... Thật là toàn trường không ai không biết.
Quả nhiên, Lư Hoan vừa quay đầu lại, trông thấy người đi tới, toàn bộ không khí thay đổi.
Hứa Duy cũng một khắc dừng bước lại, chăm chú nhìn cô ta.
Triệu Tắc yên lặng than thở: Xong, tình địch gặp nhau, hết sức đỏ mắt.
Tác giả có lời muốn nói: đừng lo lắng kết cục.



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc