19 Ngày - Chương 11

Tác giả: Quân Ước

"THẰNG NHÓC KIA VẪN ĐẶC BIỆT THÍCH EM."
Thùng nước bẩn bị Chung Lâm xách ra sau sân.
Chung Hằng đứng im tại chỗ, xung quanh trái phải không có việc gì để làm, dứt khoát đi lên tầng.
Hứa Duy mở điều hòa, nằm ngang trên chiếc sofa nhỏ, híp mắt nhưng không ngủ. Trong đầu cô sắp xếp lại những đoạn ngắn vụn vặt, không cái nào có thể sử dụng làm manh mối.
Có người gõ cửa, hai tiếng cộc cộc, thong thả đều đều.
Hứa Duy mở mắt, ườn ra mấy giây, đứng dậy mở cửa.
Chung Hằng ở ngoài cửa, lần đầu tiên nhìn cô, ánh mắt bị nhúm tóc vểnh lên trên đỉnh đầu cô thu hút.
Hứa Duy: "Có việc gì ư?"
"Tóc." Anh chỉ chỉ.
Hứa Duy lấy tay vuốt vuốt một cái, còn vểnh lên.

Chung Hằng đưa bàn tay tới, vuốt xuống giúp cô, sau một cái làm cho vào đúng nếp.
Hứa Duy đi quay trở về trong phòng, ngồi vào cuối giường.
Chung Hằng đứng dựa vào tường, Hứa Duy chỉ chỉ ghế sô pha, nói: "Ngồi đi."
"Lười không muốn ngồi."
Giữa hai người cách vài thước.
Chung Hằng hỏi: "Đi dạo ở đâu?"
Hứa Duy: "Trên phố."
"Ăn cơm rồi?"
"Ừm."
"Ăn cái gì?"
"Ăn bánh."
Chung Hằng: "Đủ gian khổ mộc mạc nhỉ."
"Không có phú quý như Chung thiếu gia đây."
Chung Hằng liếc nhìn cô một cái, cười một tiếng: "Cứ giả vờ đi."
Hứa Duy không tiếp lời anh, đứng dậy rót hai cốc nước, đưa một ly cho anh: "Tìm em có việc?" Cô bưng cốc nước hỏi.



"Không có việc gì không thể tìm em sao?"
"Em không có ý này." Hứa Duy cười cười:"Sợ anh bận bịu, chậm trễ thời gian của anh thôi."
Cô lại ngồi xuống, cúi đầu thổi nước nóng trong cốc.
Trong đầu Chung Hằng nhớ đến câu nói kia của Chung Lâm, liếc nhìn Hứa Duy vài lần, đang phán đoán xem có phải cô đang không vui không.
Hứa Duy uống một hớp, nghe thấy Chung Hằng nói: "Lâm Ưu gọi điện thoại cho tôi, hỏi hành trình của em."
Cô ngẩng đầu: "Hỏi em?"
"Ừm."
Chung Hằng nói: "Có muốn đến chỗ cô ấy không?"
Hứa Duy: "Muốn chứ."
"Đưa em đi?"
"Ngày mai đi, hôm nay không muốn ra ngoài."
"Mệt à?"
"Có chút."
Ngừng một lúc, anh lại hỏi: "Bụng còn đau không?"
"Đỡ hơn nhiều, không có cảm giác gì nưax."
Hứa Duy nói: "Anh đi ăn cơm đi, em ngủ trưa đây."
Chung Hằng gật đầu, nhắc nhở: "Điều hoà bật tăng độ lên một chút."
"Ừm."
Ngủ trưa không cẩn thận ngủ quên mất, tỉnh lại đã đến chạng vạng tối.
Hứa Duy kéo rèm cửa sổ ra, bên ngoài cây quả hồng bị gió thổi lay động xào xạc.


Hứa Duy rửa mặt, đi xuống tầng dưới.
Sau buổi trưa, không có khách mới vào ở, khách sạn rất yên tĩnh, Dương Thanh ngồi tại quầy lễ tân đọc sách.
Tiếng bước chân của Hứa Duy, làm cô ấy bừng tỉnh.
Cô ấy khép sách lại, đứng lên.
Hứa Duy đi qua: "Chỉ có một mình em?"
"Đúng vậy ạ."
Dương Thanh cười cười:"Mọi người ra ngoài hết rồi,chị Lâm đi mua đồ ăn, anh Chung Hằng đưa Bình An đi chơi."
"Anh ấy đưa Bình An đi chơi?"
"Vâng."
"Bình An có lá gan này sao?"
"Chị biết ạ, kỳ thật Bình An là bị xách đi, khẳng định là sẽ phải chịu bị dạy dỗ một trận."
Hứa Duy cúi đầu cười một tiếng, cảm thấy rất thần kì, không tưởng tượng nổi anh ấy dạy dỗ trẻ con trông như thế nào.
Dương Thanh nhìn cô chằm chằm.
Hứa Duy chú ý tới, ngẩng đầu một cái, bắt ngay tại trận, Dương Thanh lập tức có chút xấu hổ tìm chủ đề che giấu: "Chị có ăn dưa hấu không? ở trong tủ lạnh đó ạ."
Hứa Duy nói: "Chị không ăn."
Hết chuyện, Dương Thanh cũng không biết nói cái gì, vuốt ve sách trong tay.
Hứa Duy liếc qua, một quyển «Từ vựng Anh Ngữ cấp 6 đại học», bìa màu đỏ.
Thì ra không phải người làm việc suốt ở đây.
"Học đại học rồi?" Hứa Duy hỏi.
Dương Thanh vâng một tiếng.
"Năm mấy rồi?"
"Học kỳ 2 năm thứ ba."
"Em nhìn không tới hai mươi nhỉ."
Dương Thanh có chút ngượng ngùng: "Em đi học muộn, hai mươi mốt."
Hứa Duy nói: "Còn rất trẻ."
Dương Thanh nhìn cô một chút: "Chị à, chị nhìn cũng rất trẻ."
"Thật sao, vậy em nghĩ chị bao nhiêu?"
Dương Thanh nói: "Nhiều nhất hai mươi bốn, hai mươi năm đi, khẳng định nhỏ tuổi hơn anh Chung Hằng."
Hứa Duy cười một tiếng: "Em biết Chung Hằng bao nhiêu tuổi chứ?"
"Biết ạ."
Nhắc đến Chung Hằng, ánh mắt Dương Thanh dịu đi vài phần:"Anh Chung Hằng lớn hơn em sáu tuổi rưỡi."
Tính được rất rõ ràng.
"Chị lớn hơn anh ấy bảy tháng."
Dương Thanh hơi kinh ngạc: "Nhìn không ra, chị với anh Chung Hằng là bạn học cùng sao?"
"Đúng."
"Là bạn học thời đại học ư?"
"Trung học."
Nói đến Chung Hằng, Dương Thanh tràn đầy lòng hiếu kỳ trong mắt lộ ra hưng phấn: "Anh ấy trước kia nhìn như thế nào ạ."
"Rất đẹp trai."
Dương Thanh cười: "Em đoán cũng thế, chắc là rất nhiều nữ sinh theo đuổi."
"Đúng, rất nhiều."
Dương Thanh còn nói: "Chắc rất nhiều người thích anh ấy."
Hứa Duy không tiếp lời này, thầm nghĩ: Còn phải nói sao, giở thói du côn thì đẹp trai vô cùng, nghiêm túc cái thì có thể mê hoặc chết người.
Dương Thanh còn muốn hỏi thêm, Hứa Duy lười nhác hàn huyên, khoát khoát tay: "Chị đi ra bên ngoài một chút."
Cô quay người, vừa đi hai bước, từ ngoài cổng một cô gái tóc ngắn chạy tới, vừa thở vừa nói: "Dương Thanh, cậu còn không mau đi xem, xảy ra chuyện rồi!"
"Xảy ra chuyện gì?"
Cô bé kia vỗ đùi, vội đến nói lắp: "Trời ơi, anh Chung Hằng của cậu rơi xuống sông rồi!"
"Hả?" Dương Thanh có chút kinh ngạc, ngược lại không lo lắng: "Ở chỗ nào?"
"Ngay sông Tiễn Thủy ở đằng trước ý! Có một người chạy xe máy ngã xuống, Chung Hằng kéo người đấy lên, cũng rơi xuống theo, hôm qua vừa mưa to, nước sông sâu lắm."
Cô bé đó còn đang nói, Hứa Duy đã đổi sắc mặt:"Anh ấy sợ nước!"
Dương Thanh sững sờ, vừa quay đầu chỉ thấy Hứa Duy chạy ra ngoài.
Sắc trời chạng vạng.
Cầu Tiễn Thủy đông nghịt người, bên bờ còn vây quanh một vòng, náo nhiệt cực kì.
Có người rống: "Cầm dây thừng nha."
Có người chỉ vào:" Ở bên kia, ngay chỗ kia, trông thấy đầu, bơi qua một chút!"
Còn có tiếng của cô bé hưng phấn: "Cậu ơi cố lên oa!"
Nhưng từ đằng xa nghe, chỉ có một đoàn ồn ào tiếng người, rối bời.
Đám người đột nhiên bị đẩy ra, một bóng người chen lên đằng trước:"Chung Hằng!"
Tiếng kêu này đến Chung Hằng cũng phải giật mình một cái.
Anh từ dưới nước ngoi lên, nhìn xung quanh, không thấy rõ người, chỉ nghe thấy "Bịch" một tiếng.
Quần chúng vây xem trợn mắt há mồm.
Trên cầu Chung Lâm không ngờ tới một màn này, ngược lại là Thẩm Bình An con mắt tỏa sáng: "Mẹ, là cái chị xinh đẹp kìa!"
Cũng không biết là người hiểu chuyện nào huýt sáo, gào to một tiếng: "Tiểu Chung, con gái tới cứu cậu kìa!"
Trên bờ người cười vang, bàn tán ầm ĩ, giống như xem kịch.
Hứa Duy sặc nước, bơi về phía Chung Hằng.
Chung Hằng rất nhanh bơi tới, trong nước ôm lấy eo của cô, bơi mấy cái lên bờ.
Người bên cạnh kéo họ lên.
Hai người ngồi trên thềm đá.
Chung Lâm xuống cầu chạy tới: "Trời ạ, không có sao chứ?"
Dương Thanh cũng chạy đến, chen tới hô: "Anh Chung Hằng!"
Mọi người nhìn thấy hai người họ ướt sũng, lao nhao, bọn họ nhận ra Chung Hằng, không nhận ra Hứa Duy, tò mò hỏi: "Cô bé này là ai vậy."
Hứa Duy khuôn mặt nhỏ nước, thở hổn hển, có chút ngây người.
Váy trên người cô là vải cotton, sau khi xuống nước thì bị nước ngấm làm cho nhăn nhúm, co lên một đoạn, lộ ra cặp chân dài trắng đến lóa mắt.
Chung Hằng ôm lấy cô, từ trong đám người chen ra:"Phiền nhường đường một chút."
Từ đâu có chàng trai chạy tới: "Ơ kìa, anh ơi, anh ơi, còn xe máy của em nữa, không phải giúp em lấy lên sao."
Chung Hằng cũng không thèm quay đầu lại: "Con mẹ nó cậu tìm người khác đi."
Dương Thanh ngơ ngác nhìn: "chị Lâm, chuyện gì xảy ra."
Chung Lâm cười một tiếng: "Ai biết được."
Quay đầu hô:"Bình An, về nhà!"
Thẩm Bình An cào đầu nửa ngày, nháy mặt hiểu ra, chợt vỗ cái chân ngắn của mình: "Nói rồi mà, mình chắc chắn đã gặp qua chị ấy."
Hứa Duy trong ngực Chung Hằng lấy lại tinh thần, vỗ vỗ ngực anh nói: "Để em tự đi."
Chung Hằng không để ý tới, đi thẳng ôm cô trở về nhà nghỉ, thúc giục: "Em mau tắm rửa thay quần áo đi."
Hứa Duy đang trong thời kỳ kinh nguyệt, ngâm trong nước quả thật khó chịu.
Cô rất nhanh vào phòng tắm, thu dọn xong đi ra, Chung Hằng vừa vặn bưng cốc nước đường đỏ tới.
Hứa Duy nhận lấy, ngồi ở trên ghế sa lon chậm rãi uống.
Chung Hằng không đi, đứng bên cạnh giường nhìn cô.
Anh vẫn mặc bộ quần áo ẩm ướt, tóc lấp lánh nước.
Hứa Duy ngẩng đầu, nói: "Anh đi thay quần áo đi."
"Chờ tí nữa đi."
Hứa Duy dừng lại, hỏi: "Anh biết bơi rồi ư?"
"Ừm."
"Không phải sợ nước sao?."
Chung Hằng trầm mặc một hồi, nói: "Đã sớm không sợ nữa rồi."
"Ồ, vậy được." Hứa Duy cười cười: "Em cho rằng cả đời này anh cũng sẽ không học bơi đâu."
Cô cúi đầu uống nước đường.
Bóng dáng kia lại đến gần.
Anh dựa vào ghế sô pha, giọng nói hạ thấp: "Cho nên chạy tới cứu tôi?"
Hứa Duy dừng tay lại, không lên tiếng.
Chung Hằng đứng đấy bất động, nước trên quần nhỏ giọt không ngừng, trên mặt đất tạo thành một vũng nước nhỏ. Loại yên tĩnh này làm cho người khác cảm thấy không được tự nhiên.
Qua thật lâu, Hứa Duy uống xong nước đường, anh lại nói một câu sâu xa: "Sợ tôi chết đuối, có phải không?"
Xem ra việc này là không thể cứ thế cho qua đi được.
Hứa Duy lên tiếng: "Ừm."
Theo tính cách thối của Chung Hằng, khẳng định còn muốn hỏi tiếp. Anh thích chiếm thế thượng phong, không để đường lui cho người khác.
Hứa Duy chờ, nhưng qua mấy giây, chỉ nghe thấy một tiếng cười. Chung Hằng cúi đầu, ánh mắt lượn quanh trước mặt cô, hiếm khi không thấy nói thêm, cầm cái cốc trong tay cô: "Chờ một chút tí đưa cơm tối cho em."
Khách sạn cung cấp dịch vụ đặt cơm, người nấu ăn là người ở gần đây, Chung Lâm mua thức ăn, đầu bếp làm cơm xong là đi. Ăn ngủ ở khu danh lam thắng cảnh đều không rẻ, bữa ăn của nhà nghỉ tương đối phải chăng, nên có vài khách vui lòng đặt trước.
Hơn sáu giờ, Chung Hằng đưa thức ăn đi lên, trước khi đi nói: "Lát nữa tôi đưa Bình An về nhà, sẽ vào nội thành, có muốn mua gì không?"
"Kẹo..."
"Ngoại trừ kẹo bạc hà." Chung Hằng nói:"Cái này tôi biết."
"..." Hứa Duy: "Không thêm gì nữa."
"Tôi đi đây"
Lề mề đến bảy giờ, trong chén Thẩm Bình An còn lại nửa bát cơm.
Chung Lâm đi tới thu dọn ở trên bàn: "Bình An, ăn nhanh lên một chút."
"Ồ." Thẩm Bình An gắp đồ ăn, nhưng không bỏ vào miệng.
Chung Lâm nhìn thấu tâm tư con gái: "Không muốn về nhà chứ gì."
Thẩm Bình An gật mạnh đầu.
Chung Lâm cười lạnh một tiếng: "Đừng tốn thời gian, hôm nay cậu con ở đây, kiểu gì cũng đưa con về, lớp tiếng Anh ngày mai nhất định phải đi học."
Đang nói, Chung Hằng tới, một ánh mắt ném qua, Thẩm Bình An một giây lập tức nghe lời: "Tất nhiên là học, mai nhất định con sẽ đi học."
Và mấy miếng cơm là hết, đeo cái cặp nhỏ đi theo Chung Hằng.
Ban đêm đường Ma Phường vô cùng náo nhiệt, công viên nhỏ hôm nay dựng sân khấu kịch, buổi tối sẽ có biểu diễn kịch.
Chưa đến 8 giờ, khách ở nhà nghỉ gần như ra ngoài hết.
Bình thường khu vực thư giãn là nơi náo nhiệt nhất, khách trẻ tuổi thường thích ở đó trò truyện, hôm nay sân trước sân sau vắng vẻ, hiếm khi được yên tĩnh như vậy.
Hứa Duy xuống tầng, Chung Lâm đang uống trà nói chuyện về gia đình với Dương Thanh.
Hứa Duy và chị ấy lên tiếng chào hỏi, đến sân sau chọn một chiếc ghế gỗ dưới dàn dây leo, dựa vào hóng mát.
Hôm qua lúc gần đi, Triệu Tắc đưa số Lâm Ưu cho cô.
Hứa Duy nghĩ đến không biết có nên gọi điện thoại hay không.
Đang do dự, Chung Lâm đi tới tay bưng cốc cacao nóng: "Nóng đó, để ý một chút."
Hứa Duy được yêu thương mà lo sợ:"Cảm ơn, làm phiền chị rồi ạ."
"Không cần phải khách khí với chị." Chung Lâm ngồi vào bên cạnh cô:"Chúng ta không phải kém chút nữa là thành người một nhà sao."
"..."
Hứa Duy dù được chứng kiến chị ấy ngay thẳng, nhưng lúc này không biết nên tiếp lời như thế nào.
Chung Lâm hỏi: "Vừa bị ngâm nước sông, vẫn ổn chứ."
Hứa Duy nói: "Không có việc gì ạ."
"Chị nhìn Chung Hằng nấu nước đường đỏ, không phải họ hàng tới thăm đấy chứ?"
"Vâng ạ."
Chung Lâm cười:"Nó bơi lội rất lợi hại, em không biết sao?"
Hứa Duy lắc đầu:"Anh ấy trước kia sợ nước."
"Trước kia là sợ." Chung Lâm dừng lại, hỏi: "Nó đã nói với em chưa?"
"Chuyện gì ạ?"
"Chuyện của mẹ chị."
Hứa Duy lắc đầu.
Chung Lâm thở dài: "Mẹ chị mất dưới sông, khi đó Chung Hằng bảy tuổi, từ sau lúc đó nó rất sợ nước."
Hứa Duy giật mình.
Cô chỉ biết là Chung Hằng là mồ côi mẹ, không biết cụ thể.
"Khi đó bọn chị ở quê, nó nhất quyết không cho chị ra gần bờ sông, chị muốn đi giặt quần áo nó cũng bám theo, còn lén đem quần áo bẩn giấu đi, bị chị phát hiện, mắng nó là nó tức giận.
Chung Lâm thanh âm bình thản, lảm nhảm việc nhà, nói đến cái này cười cười:"Nó tức lên là sẽ không nói chuyện với chị, cũng không đáng yêu, chị mắng nó dữ quá, nó nghẹn ứ nước mắt, đến cuối cùng vẫn kìm ngược trở lại."
Hứa Duy im lặng không lên tiếng nhìn cô ấy.
Chung Lâm hỏi: "Hồi em biết nó, nó tệ lắm đúng không."
Hứa Duy: "Có một chút."
"Em cũng đủ uyển chuyển thật đấy. "
Chung Lâm cười: "Chị cảm thấy nó sắp không đi con đường ngay thẳng nữa rồi."
Hứa Duy trong lòng cảm thấy Chung Lâm nói quá.
Khi đó đúng là Chung Hằng không phải thiếu niên ba tốt gì, nhưng không xấu như vậy.
"Cái này cũng trách chị."
Chung Lâm nói cho Hứa Duy mấy năm đó chị ấy ở nơi khác không để ý tới Chung Hằng, Chung Hằng đi theo bố tới nội thành sống.
Bố Chung Hằng làm buôn bán nhỏ, bề bộn nhiều việc, lại yêu người khác. Không dồn hết tâm tư quản anh, hai cha con quan hệ không tốt, khoảng thời gian đó càng tồi tệ hơn.
"Nó cảm thấy bố nó bảo vệ mẹ nó không tốt, còn quên mất mẹ, tìm người phụ nữ khác, nó không thể hiểu nổi chuyện này. Em cũng biết đó nó mà tức giận là sẽ gây sự." Chung Lâm lắc đầu, có chút bất đắc dĩ: "Chờ chị trở về, con trai của cả một khu đều đã là đàn em của nó, lên trung học thì đúng là đã trở thành một thằng khốn."
Hứa Duy không nói tiếp.
Chung Lâm tự mình tiếp tục câu chuyện: "Cho nên hai đứa yêu nhau, chị rất vui. Thật nhiều năm rồi không thấy nó ngoan như thế, nó có thể thi đậu đại học, bố chị tưởng là mộ phần tổ tiên bốc khói rồi."
Hứa Duy nói: "Anh ấy thật sự rất thông minh."
Chung Lâm hừ cười: "Nó mà nghe được chắc vui muốn chết."
Cách một hồi, nói: "Hình như nói chuyện với em không ít nhỉ, mệt mỏi không."
"Không ạ." Hứa Duy nói:"Chị còn muốn nói truyện không."
"Em còn muốn nghe chị kể về Chung Hằng?"
"..."
Hứa Duy phát hiện tự đào cái hố cho mình, đáp cũng không phải, không đáp cũng không phải.
Chung Lâm nhìn cô, rốt cục không nín được cười.
Hứa Duy bị chị ấy cười đến mức xấu hổ.
"Chị phải đi ra đằng trước nhìn một chút."
Chung Lâm đứng lên, trước khi đi vỗ vỗ Hứa Duy vai: "Kể cho em thêm một chuyện —— Thằng nhóc kia vẫn đặc biệt thích em."
Tác giả có lời muốn nói: Thật có lỗi, hôm nay không có cái chương mới, ngày mai cũng không có, đêm khuya càng hại người hại mình, ta cần phải điều chỉnh, tích trữ bản thảo trước, hậu thiên lên cố gắng cố định thời gian đổi mới, tận lực đặt ở ban ngày.



Đang tải...

Thử đọc