19 Ngày - Chương 01

Tác giả: Quân Ước

GẶP LẠI
Nhan Hân nói: "Chị Hứa Duy sẽ nhanh trở về, chờ một chút đi."
Thạch Vân cười cười:"Được vậy thì chờ một lát nữa, đợi chút nữa chúng ta..."
"Hứa...? Hứa gì cơ...?". Chung Hằng bỗng dưng mở miệng.
____
Không khí buồn bực suốt một ngày, sau bữa cơm tối, cơn mưa ập tới.
Các ông các bà đi dạo bộ chạy vào đình nghỉ mát trú mưa, anh bảo vệ trẻ chạy nhanh vào phòng, lau nước mưa trên mặt, ngó ra ngoài, màn mưa bao phủ trời đất, che kín tầm nhìn, giống như nguyên cái túi đen úp trên đỉnh đầu.
"Cái thời tiết quái quỷ này!."
Anh bảo vệ cầm khăn lau mặt xong, thoáng nhìn trong màn mưa có người chạy tới, vóc dáng gầy gầy, chiếc váy màu xanh sẫm ướt sũng, gần như bao bọc lấy cô. Trí nhớ anh ta rất tốt, chưa đợi người chạy tới mái hiên đã nhận ra ngay: "Cô Hứa, mưa lớn như vậy cô không mang ô à?"
"Ừm."

Tiếng mưa lớn át đi tiếng trả lời qua loa đáp lại.
Anh bảo vệ lấy ô trong tủ dự phòng ra định đưa cho cô: "Mưa quá lớn, cái ô này cô dùng trước đi...Ơ, cô Hứa?"
Dưới mái hiên không có người.
Anh bảo vệ rướn người nhìn, trong màn mưa đen kịt, cô gái kia chạy vào toà nhà cửa số chín. Chân trời bỗng dưng có một tia sấm sét, ầm ầm. Người bảo vệ bỗng nhiên lui về sau lầm bầm: "Cô Hứa này càng ngày càng kỳ lạ..."
Tính nhẩm, từ một tuần trước trở về cô ấy hình như không chạm vào xe, đi ra ngoài thì bắt nhờ xe khác.
Kì lạ thật! Xe cô ấy hỏng à?
Mưa mùa hè tuỳ hứng lại vô năng, nhanh đến nhanh đi, đúng nửa tiếng là tạnh.
Tiếng nước trong phòng tắm cũng ngừng.
Hứa Duy để trần thân thể đi ra ngoài, tóc ước sũng tuỳ hứng tán loạn trên vai. Cô cầm khăn trên bàn, lau khô cổ và ngực, xoay nửa bờ vai, nửa người da thịt trắng nõn hiện lên trong gương. Trong phòng yên tĩnh, đồng hồ thạch anh lẻ loi trơ trọi chầm chậm chạy, tíc tắc, tiết tấu đều đều đơn điệu mơ hồ có thể thôi miên người khác.
Tiếng chuông đột ngột vang lên, Hứa Duy lấy lại tinh thần, đi tới cầm chiếc điện thoại trên ghế salon.
Cuộc gọi đến là một dãy số, số trong vùng.
Hứa Duy nhận điện thoại.
"Bé yêu!" giọng điệu rõ ràng, trung khí mười phần.
Hứa Duy không phản ứng.
Đầu kia Lữ Gia vẫn nói tiếp: "Mình nói rất to nha phóng viên... À không, đại tác giả Hứa, còn ở quê bầu bạn với mẹ không vậy? Không phải ngày kia lên đường à?"



Hứa Duy bình tĩnh nói: "Đã ở Giang Thành rồi."
"Vậy làm sao không có động tĩnh gì, Wechat cũng không có thông báo, từ lần trước đi công tác trở về xong cậu liền mất hút."
Hứa Duy xoa tay trong khăn, suy nghĩ nói tiếp như thế nào.
Lữ Gia " A, a " hai tiếng nói: "Đúng rồi có phải cậu bán căn nhà ở khu Phổ Vân rồi không? Dương Anh nói tháng trước gặp cậu ở cục quản lý bất động sản, xảy ra chuyện gì vậy, cậu cần tiền gấp à? "
Hứa Duy quả quyết từ bỏ, không nghĩ gì nữa thì hơn.
Lữ Gia nói: "Này, còn nghe không đấy?"
Hứa Duy nói: "Đúng, có chút việc. "
"Chuyện gì?" Lữ Gia xuất thân là phóng viên, tránh không nổi có chút tò mò, sửa không được tính tra rõ ngọn nguồn. "Cậu sẽ không thực sự bán phòng, bán xe đến Ngu Khê định cư đấy chứ? Giang Thành mặc dù không thể so với thủ đô, nhưng dù sao cũng là thành phố lớn, ở thoải mái, chỗ dưới quê đó có gì hấp dẫn được cậu vậy?
Hứa Duy nghĩ: "Có thể là phong cảnh đẹp?"
"Thôi đi, tốt xấu gì cậu cũng làm biên tập hai năm, cái lí do đó đổi được rồi đấy." Lữ Gia căn bản không tin, sưu tầm dân gian gì đó đi đâu chả có, không cần thiết hàng năm đều phải đi một chuyến, huyện nhỏ kia từng là huyện nghèo có tiếng ở tỉnh, cho dù bây giờ thành khu du lịch sinh thái cũng không đáng để lưu luyến, huống chi mấy năm gần đây khai sáng, cái góc nhỏ ấy hỗn loạn, lên tin tức trên tỉnh mấy lần.
Lữ Gia nói: "Cậu thành thật khai báo, anh nào cướp mất hồn cậu rồi?"
"..." Thật sự không có cách nào để giao lưu.
Hứa Duy xoay người xoa chân: "Có chuyện thì nói, không có thì bãi triều."
"Từ từ nào" Lữ Gia bị ép quay về vấn đề chính:" Tớ định đem Nhan Hân cho cậu gặp một chút, là một cô gái lanh lợi, rất hoạt bát, thích hợp bầu bạn với cậu, nhưng mà ngày mai không có thời gian, tớ cho cậu số điện thoại của cô ấy, để cô ấy trực tiếp tìm cậu.
"Tuỳ cậu quyết định ".Hứa Duy bắt đầu lau tóc.
"Vậy cứ thế đi, giữ liên lạc, cuối tháng nộp bản thảo, cậu đừng có trốn đấy."
Để điện thoại xuống, Lữ Gia cảm thấy có gì đó không thích hợp, nghĩ nghĩ, phát hiện cô hỏi vấn đề gì Hứa Duy không hề trả lời.
Bảy rưỡi, ngoài cửa sổ là những ánh đèn mông lung.
Hứa Duy đứng trước gương thử quần áo.
Trong tủ, các quần áo hè đều thử qua một lần, cuối cùng chọn một chiếc áo thun, một quần ngắn và một chiếc váy, còn lại đều cất hết.


Ngày 13, tháng 7 trời nắng, buổi chiều nóng đến doạ người.
Hứa Duy và Nhan Hân gặp mặt ở nhà ga. Nhan Hân có mái tóc ngắn, vóc dáng không cao, khuôn mặt như em bé, là Lữ Gia vừa nhận vào thực tập làm thợ quay phim, muốn đi Ngu Khê chụp ảnh.
Cô ấy nhận ra Hứa Duy trước, vẫy tay chạy tới, kéo theo hành lý kêu ầm ầm.
Nhan Hân tự giới thiệu tuổi tác, quê quán, trình độ, chuyên nghiệp. Cuối cùng thể hiện rất cao hứng khi cùng cô giáo Hứa học tập sưu tầm dân gian.
Cô ấy nói chuyện nhanh nhẹn, cười lên đôi mắt híp lại, làm cho khuôn mặt lại càng tròn thêm, khiến cho tuổi tác bỗng giảm đi mấy phần.
Hứa Duy không thể không hỏi:"Em mới có 24 à?"
"Cô giáo Hứa, là thật đấy ạ."
Hứa Duy khoát khoát tay: "Đừng gọi chị như vậy, chúng ta cùng đường mà thôi, tuỳ ý gọi đi."
Nhan Hân đổi giọng gọi cô: "Chị Hứa Duy."
Sau khi lên xe, hai người nói chuyện phiếm. Nhan Hân đúng là hoạt bát, nhưng không ồn ào làm cho người khác chán ghét, cô ấy rất hiểu lễ nghĩa.
Toa xe cũng không yên tĩnh, chỗ ngồi phía sau có người mang theo em bé, một cặp song sinh, năm sáu tuổi, chơi rất vui vẻ ở lối đi chật hẹp.
Hứa Duy nhìn một chút, 2 đứa trẻ dáng dấp gần như giống nhau, không phân biệt được ai lớn hơn, ai nhỏ hơn.
Nhan Hân hỏi cái gì Hứa Duy không nghe rõ: "Ừm? "
"...Khi đó, vì sao đột nhiên chị lại không làm tin tức nữa? "
"À, nói về cái đó có chút phức tạp..." Âm cuối kéo dài hai giây, Hứa Duy dứt khoát nhíu mày, khuôn mặt lộ ra khó xử.
Nhan Hân để ý, thức thời đổi chủ đề.
5 giờ chiều, tàu đến nhà ga Phong Châu.
Phong Châu là địa cấp thị phía Nam của tỉnh, rất nhỏ, một khu hai huyện. Ngu Khê và Phong Châu giao nhau, cách nội thành Phong Châu không đến hai trăm cây số, năm trước trở thành huyện cấp thị về sau cũng đổi sang quyền quản lý của Phong Châu.
Nơi này so với Giang Thành nóng hơn nhiều. Sau khi ra khỏi nhà ga, hơi nóng ập tới, người người đổ mồ hôi như mưa.
Nhan Hân nhịn tiểu quá lâu, vội vàng tìm nhà vệ sinh, Hứa Duy đứng ở chỗ râm mát đợi cô, đối diện mới xây đô thị vật liệu xây dựng, một loạt nhà lầu, trên mặt tường nổi bật các loại gạch men sứ, quảng cáo sản phẩm phòng tắm, phong cách khoa trương, phía sau mới xây nhà trọ cùng khu biệt thự.
Tầm mắt vươn tới chỗ xa hơn, hình ảnh những ngọn núi, mơ hồ, khi ẩn khi hiện.
Hứa Duy đứng một lúc, lấy điện thoại di động, mở máy thấy buổi sáng Hà Nghiễn gửi tin nhắn tới, bên trong có 2 dãy số. Đang chuẩn bị gọi, một tin nhắn mới đến.
"Ngoài nhà ga có một trạm xe buýt, đợi ở đó." Rất đơn giản, không kí tên. Đến từ số đầu 138.
Chờ Nhan Hân vệ sinh xong, Hứa Duy và cô ấy tới trạm xe buýt. Nhan Hân nhìn là muốn chờ xe buýt, không nghĩ đến sẽ có một chiếc xe hàng màu xám bạc, phía sau là một thùng hàng linh kiện kim khí.
Cửa sổ xe hạ xuống, anh chàng trẻ tuổi trông khá gầy ló đầu ra, nhìn hai bên một chút, ánh mắt nhìn tới hai cô gái đang đứng đó:" Ha ha, hai chị từ Giang Thành tới phải không?Cho hỏi có chị Hứa không?"
Nhan Hân nghi hoặc: "Đúng vậy, anh là ai?"
"Em tới đón hai chị." Khi cậu ta cười lộ ra hai hàm răng trắng, lập tức mở cửa xe nhảy xuống. "Ông chủ nhỏ hôm nay không rảnh, phân công em tới đón, hôm nay trời nóng lắm, mau lên xe đi." Cậu ta tay chân nhanh nhẹn, vừa nói chuyện vừa đưa hành lý dựng ở bên cạnh hai cô mang ra phía sau xe, lại mở ra cửa ghế sau, còn mình thì ngồi vào chỗ lái.
Nhan Hân rất kinh ngạc: "Chị Hứa Duy, bạn chị à?"
Hứa Duy đánh giá cậu trai trẻ kia, không giải thích, thuận thế gật đầu.
Xe hàng nhỏ từ nhà ga lái vào thành phố.
Chàng trai trẻ tên là Thạch Vân, 21 tuổi, người rất sáng sủa, trên xe nói dự định của cậu ấy, trước tiên đi đón ông chủ nhỏ, sau đó đưa các cô tới nhà nghỉ.
Lái xe nửa giờ ngoặt vào khu thành cũ, ngoằn tới ngoằn lui, dừng ở khu Đông.
Phố cũ chưa được sửa chữa, ngõ nhỏ hẹp, hai bên có người bày bán dưa hấu, dưa ngọt, mấy cụ già cầm cây quạt phe phẩy chọn chọn lựa lựa, chặn hơn nửa đường, xe bán tải khó chạy vào được.
Thạch Vân gọi một cú điện thoại, không ai nhận: "Chuyện gì vậy..." cậu ấy cất di động vào trong túi, nhảy xuống xe nói:"Chị, chị đợi một chút nữa, em đi gọi ông chủ nhỏ."
"Được."
Thạch Vân dọc theo hàng vỉa hè đi vào phố cũ. Nhan Hân tò mò nhìn ra ngoài cửa xe, các loại dưa hấu bày đầy một con đường, nhìn thấy mà thèm, cô quay đầu hỏi: "Chị, chị khát không? Em đi mua một ít nước dưa hấu."
"Chị đi mua cho."
Nhan Hân thấy ngại:" Vẫn là để em đi cho, chị ngồi một lát đi."
"Chị đúng lúc cần mua những thứ khác, em đừng đi xuống."
Hứa Duy cầm túi đi xuống, cô nhớ kĩ trên đường này có một cửa hàng trà sữa, đi mấy phút, đến nơi lúc đó lại phát hiện mặt trước của cửa hàng đã sửa sang lại, bây giờ là bán đồ trang sức, có mấy nữ sinh ra vào chọn dây cột tóc.
Hứa Duy cảm thấy ít nhiều có chút thất vọng, đứng nửa ngày, đi đến tiệm tạp hoá đối diện:"Có bán kẹo bạc hà không?"
Người đàn ông trung niên ngồi ở kệ hàng, dời mắt từ trên màn hình di động, đưa tay cầm một phong kẹo ném qua: "Ba đồng rưỡi."
Hứa Duy trả tiền, bóc một viên thả vào miệng, tới ven đường bán hoa quả mua nước dưa hấu.
Trong xe, Nhan Hân vừa gửi một đoạn tin nhắn, ngẩng đầu nhìn thấy người gọi là Thạch Vân đã trở vể, bên cạnh còn có một người đàn ông, vóc dáng cao to, ít nhất cao hơn Thạch Vân một cái đầu, mặc áo thun màu đen, đeo ba lô, phía dưới mặc quần đùi màu lam dài đến đầu gối, lộ ra bắp chân thẳng tắp, rắn chắc, khoảnh cách này nhìn sang, thấy rất nhiều lông chân rậm rạp ( hơ hơ:v).
Thạch Vân vừa đi, vừa chỉ:"Anh, xe ở kia."
Đến bên cạnh, đi nhanh mấy bước, xích lại gần cửa sổ xe: " Chị, đây là ông chủ nhỏ của chúng em.... Ơ còn có chị nữa đâu?"
"Đi mua đồ uống rồi."
" À." Thạch Vân mở của xe giới thiệu nói: "Đây là cô Nhan."
"Đừng kêu cô Nhan nữa."
Nhan Hân ló đầu ra, chào hỏi người đàn ông kia: "Chào anh, em là Nhan Hân, mọi người gọi tên em là được."
"Chung Hằng." Giọng nói trầm thấp.
Anh đứng ở đầu xe không nhúc nhích, ánh mắt thẳng tắp rơi trên người Nhan Hân, rõ ràng là đang dò xét. Ánh mắt đen láy, ánh nhìn lãnh đạm, vô cùng sắc bén, đương nhiên làm cho người khác có cảm giác không ôn hoà.
Chỉ cần quan sát ba giây có thể đưa ra kết luận, người này tốt nhất không nên chung đụng.
Nhưng mà dáng dấp cũng tốt.
Nhan Hân nghĩ.
Thạch Vân nói với Chung Hằng: "Cô Hứa đi mua đồ rồi."
Nhan Hân nói: "Chị Hứa Duy sẽ nhanh trở về, chờ một chút đi."
Thạch Vân cười cười: "Được vậy thì chờ một lát nữa, đợi chút nữa chúng ta..."
"Hứa...? Hứa gì cơ...?". Chung Hằng bỗng dưng mở miệng.
Ánh mắt Nhan Hân vượt ra xa, thấy người phía sau: "Thấy chưa, về rồi kìa!"
Hai người đều quay người.
Trong tầm mắt thình lình xuất hiện đầu của một chú chó, Nhan Hân nghẹn họng nhìn trân trối, tập trung nhìn kĩ -- Được lắm, trên lưng Chung Hằng không phải là ba lô, đó chính là một chú chó Husky!



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc