thích truyện

Biển Trăng Sâu Thẳm

Tác giả: Bích Dao

Thể loại: Đam Mỹ

29 chương | Full

Lượt xem: 49949

Đọc Truyện

Thêm vào tủ truyện

Tên truyện: Biển Trăng Sâu Thẳm


Tác giả : Bích Dao

Thể loại : Đam Mỹ Hiện Đại, Công Sủng Thụ , HE

Tình trạng: Hoàn Thành


Nguồn: Sưu tầm

~ Văn Án ~

Thụy Sĩ , Bá Nhĩ Ni

Màu đỏ của ánh tà dương chậm rãi biến mất ở phía Tây chân trời, những đêm dài sa đọa chậm rãi mở màn, hứa hẹn có rất nhiều những con người, những việc làm chậm chạp vô mục đích đắm chìm trong bóng đêm đầy yêu mị .

Ở trên tầng thượng của trung tâm thương mại cao cấp, không khí quanh đây âm u đến kì lạ. Một người thiếu niên tuổi còn rất trẻ đứng ở sát lan can , thân thể gầy gò ở trong gió lung lay như sắp đổ. Gió to thổi ào ạt từng chập , thổi rối loạn mái tóc nâu mềm mại của cậu , hé lộ ra khuôn mặt trắng nõn, thoát tục .Nếu trước đây ánh mắt ấy luôn tỏa ra tia sáng như ánh mặt trời thì giờ phút này lại chỉ toát lên sự tuyệt vọng .Cậu nhìn chăm chú vào một người thanh niên đứng cách cậu không xa nhưng cứ như đã biến mất vào trong bóng đêm.

-“Nhạc Quang Y ! Anh đúng là một con người vô tình , Tại sao…… Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy ? Anh có biết rằng cho đến tận lúc này , tình cảm của tôi dành cho anh vẫn không hề thay đổi …..Tôi vì anh mà bất chấp hết mọi thứ ,vậy mà chẳng thể khiến anh có cảm giác với tôi.” Gió đêm thổi tan những giọt lệ theo khóe mắt chảy xuống , còn người thanh niên đối diện thì vẫn thờ ơ như cũ nhìn cậu.

- “Ha ha…… Tôi thật chẳng hiểu sao mình lại có thể yêu anh một cách mù quáng như thế . Tôi thật sự cảm thấy thất vọng với chỉnh bản thân mình . Rốt cuộc làm thế nào mới có thể chạm đến trái tim của anh ? Ai sẽ là người có thể nắm giữ được trái tim của anh ?Liệu sẽ có ai đó được anh giữ lại trong lòng mãi mãi không ?”

- “Đừng đùa nữa Lan Địch, mau về nhà đi .” Đứng ở trong bóng đêm, người thanh niên lãnh đạm nói ra câu nói đầu tiên trong đêm nay.

Gió ngừng thổi , thời gian nặng nề trôi qua trong yên lặng .

Người thiếu niên cúi đầu,mái tóc mềm mại rủ xuống che khuất hai mắt, cúi đầu nói:“Được , tôi sẽ về nhà, anh sẽ vĩnh viễn nhớ đến tôi chứ ?”

-“Trở về đi.” Trong bóng đêm , người thanh niên nói xong liền quay xuống lầu. Lúc này ánh trăng chiếu vào hắn, có thể dễ dàng nhìn thấy đó là một khuôn mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng, không thể nhìn ra một tia biểu tình nào.

Người thiếu niên cúi thấp đầu cầu xin:“…… Đừng quên tôi……” Hai tay dang rộng , ngẩng đầu, trên mặt lộ ra một nụ cười tuyệt mỹ , thân thể tinh tế chậm rãi đổ về phía sau, nhập vào trong bóng đêm……

Đọc Truyện

Thử đọc