Tôi chỉ nghĩ đến người tình khi ân ái cùng vợ

Chưa rõ

Thêm vào tủ truyện

Mỗi lần yêu vợ tôi không ngừng nghĩ đến người tình. Nếu không tưởng tượng ra mình đang ân ái với người tình thì tôi sẽ không thể làm ‘chuyện ấy’ với vợ được.

Mỗi lần yêu vợ tôi không ngừng nghĩ đến người tình. Dù cảm thấy có lỗi nhưng nếu không làm thế tôi sẽ không còn cảm xúc khi làm “chuyện ấy” với vợ nữa.

Tôi năm nay 39 tuổi đã kết hôn và có hai con. Vợ tôi là bạn của tôi thời đại học, nhưng sau khi ra trường bọn tôi mới yêu nhau. Sau khi tìm hiểu yêu đương được 3 năm thì chúng tôi tiến tới hôn nhân. Vợ tôi là nhân viên văn phòng còn tôi là kiến trúc sư. Công việc của tôi khá bận rộn và đôi lúc phải đi nhiều nơi nhưng tôi vẫn dành thời gian cho gia đình.

Ảnh: toi-chi-nghi-den-nguoi-tinh-khi-an-ai-cung-vo

Mọi thứ khá tốt đẹp cho đến một ngày tôi gặp em – cô gái có đôi mắt buồn và mái tóc đen. Tôi bị cuốn hút bởi vẻ đẹp mộc mạc nhưng lại toát lên nét quý phái nơi em. Tôi chủ động làm quen khi em ngồi chung quán nước.

Sau đó, chúng tôi đã nói chuyện rất nhiều với nhau qua mạng xã hội rồi yêu nhau lúc nào mà không hay biết. Em hiền lành nhưng cũng rất quyến rũ. Dù biết tôi có vợ nhưng em vẫn chấp nhận trao cho tôi tất cả. Tôi cảm giác mình yêu cô gái ấy điên cuồng, tôi luôn nghĩ về em, về những lúc chúng tôi bên nhau.

Từ ngày có em, tôi rất ít khi động chạm tới vợ, dù vợ có gần gũi, có ham muốn thì tôi cũng không có cảm xúc và không làm được “chuyện ấy” nữa.

Tôi vụng trộm với người tình được 2 năm thì cô ấy phải đi du học. Cô ấy đã yêu tôi một tình yêu đúng nghĩa, không vụ lợi, không danh phận.

Ngày em đi, em nói với tôi hãy yêu thương vợ và quên em đi. Tôi đã khóc, lần đầu tôi khóc vì một người phụ nữ, em quay gót bước đi nhưng tôi biết nước mắt em cũng đang rơi.

Tôi quay trở về với cuộc sống thực tại nhưng hình bóng em cứ mãi hiện lên trong đầu. Tôi biết mình không thể mãi ích kỷ với vợ được. Tôi quan tâm vợ hơn, chiều cô ấy hơn nhưng tôi biết những hành động đó không còn xuất phát từ tình yêu nữa mà từ tình nghĩa vợ chồng.

Tôi và vợ cũng hay gần gũi nhau hơn nhưng mỗi lần làm “chuyện ấy” với vợ tôi phải tưởng tượng tới người tình bé nhỏ mới có thể làm được. Tôi nhắm nghiền mắt và trong đầu chỉ có hình ảnh của tôi và cô ấy. Tôi biết mình có lỗi với vợ vì bên vợ mà nghĩ tới người khác nhưng chỉ khi nghĩ đến người tình tôi mới có thể làm vợ thỏa mãn và khiến cô ấy vui vẻ hơn.

Tôi không biết sẽ phải sống trong cảm giác tội lỗi này đến bao giờ nữa. Có lẽ tôi cần một khoảng lặng để lấy lại bình tĩnh sau những chuyện đã xảy ra và tìm kiếm xem bản thân mình đang muốn gì.