“Ấy” mà to thì không lo chết đói

Chưa rõ

Thêm vào tủ truyện

Sau đó tôi quyết định dồn tiền và vay mượn thêm để nâng cấp ngoại hình, tôi đi nâng ngực và tắm trắng, nhiều người nhận không ra. Rồi tôi nộp đơn xin việc vào một công ty lớn, ngay lập tức được chấp nhận, rồi có nhiều anh tán tỉnh.

Tôi sinh ra trên một mảnh đất khô cằn nghèo khó, từ nhỏ đã phải đi chăn trâu cắt cỏ, tuổi thơ gắn chặt với luỹ tre làng, cứ nghĩ cuộc đời sẽ trôi đi như nhiều phụ nữ khác là đến đôi mươi thì lấy chồng, nhưng tôi lại may mắn hơn vì học hành không đến nỗi nào nên suốt 12 năm cắp sách đến trường, tôi đều đạt thành tích tốt. Tự nhiên nghĩ rằng mình phải có trách nhiệm với bản thân mình, nên tôi mơ về thành thị và một cuộc đời đời thật sự.



Tôi thậm chí phải dùng từ “van xin” bố mẹ hãy cố gắng để tôi có thể có một tương lai tốt hơn, tôi đỗ đại học ở Hà Nội và quyết tâm khăn gói quả mướp lên đường, nhưng việc đầu tiên tôi nghĩ đến khi bước chân lên đây đó là tìm ngay một công việc bán thời gian để đỡ đần cho gia đình dưới quê. Với ý chí đó, quả thật may mắn khi tôi cũng tìm được việc tại một quán café nhỏ, rồi túc tắc học hành, kiếm tiền. Thời gian trôi đi, tôi đã học đến năm thứ 4 và chuẩn bị ra trường sẵn trong mình những hành trang để vào đời, duy chỉ có chuyện tình cảm là tôi chưa từng biết đến.

Nhan sắc của tôi chỉ thuộc dạng trung bình, da ngăm ngăm, ngực bé, mông lép, nói thật là trông cũng không vừa mắt. Bạn tôi nói rằng đó là lý do mà khi ra trường, dù bằng cấp cũng không đến nỗi nào những đi xin việc ở đâu cũng khó khăn lận đận, bởi vì bây giờ các công ty cũng yêu cầu cả ngoại hình nữa, và như thế thì những cô gái như tôi chịu rất nhiều thiệt thòi. Bố mẹ dưới quê và chính cả bản thân tôi cũng cảm thấy rất sốt ruột và lo lắng. Hai tháng trôi qua mà tôi vẫn thất nghiệp, may mắn khi tôi cũng tích cóp được cho mình một khoản nên không lo chết đói, nhưng tôi cũng không biết phải chờ đợi đến bay giờ, mẹ tôi bảo cứ thế này thì về quê lấy chồng cho xong, vì bây giờ tôi chẳng có gì cả.

Rồi bỗng một ngày tôi gặp lại đứa bạn cũ thời sinh viên, trông nó khác hẳn, tôi vẫn nhớ hồi đi học nó trông xấu xí, đen đúa như tôi, nhưng bây giờ thì trắng trẻo, vòng nào ra vòng nấy, trông thành đạt và đẳng cấp. Tôi ngưỡng mộ nó lắm, nó cũng nói khẽ với tôi rằng: “Xã hội bây giờ trọng hình thức lắm, không có hình thức thì không thành công được đâu, nhất là phụ nữ”. Nó khuyên tôi đi bơm ngực và nói một câu xanh rờn: “Ấy to thì đừng lo chết đói, ấy mà nhỏ thì vận may cũng khó thành”. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện động chạm dao kéo vào người, nhưng khi nghe nó nói thì cũng thấy bùi tai và hợp lý.

Sau đó tôi quyết định dồn tiền và vay mượn thêm để nâng cấp ngoại hình, tôi đi nâng ngực và tắm trắng, nhiều người nhận không ra. Rồi tôi nộp đơn xin việc vào một công ty lớn, ngay lập tức được chấp nhận, rồi có nhiều anh tán tỉnh, tôi chọn ngay một anh người Hà Nội, gia đình điều kiện. Cuộc đời tôi thay đổi hoàn toàn, mặc dù thỉnh thoảng nghĩ về những thứ đồ giả trên cơ thể khiến tôi thấy chạnh lòng, nhưng mà “ấy” to đúng là lợi hại thật. Chỉ sợ sau này khi bạn trai biết sự thật thì anh ấy sẽ thất vọng thôi…

(Theo: Phunutoday)